Thứ Bảy, 03/12/2011, 08:50 [GMT+7]
.
.

Chồng Việt, tôi vẫn hạnh phúc!

(Phunutoday)- Nếu như bạn thật sự yêu và tôn trọng người bạn đời của mình thì bạn sẽ nhận được những điều hạnh phúc từ người bạn đời trao lại, và ngược lại bạn sẽ chẳng có gì hết nếu như bạn không thực sự yêu thương.
Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Chào độc giả, chào quý báo!
Tôi vốn chả định lên đây để “khoe” chồng mình, nhưng thấy chị em sùng bái Tây nhiều quá, thấy tủi thân và thương cho mấy anh chồng Việt nên tôi cũng lên đây “khoe” chồng mình- một người Việt Nam chính hiệu, nhưng cũng mang lại cho tôi hạnh phúc ngọt ngào.

Tôi là một người phụ nữ Việt Nam. Và gia đình họ hàng nội, ngoại của tôi cũng đều là người Việt Nam. Tôi năm nay 34 tuổi đã lấy chồng được gần 10 năm, đang sinh sống cùng chồng và 2 con tại Hà Nội. Chúng tôi đều làm cùng nhau ở một cơ quan tài chính nhà nước, tình yêu của chúng tôi cũng nảy nở từ đây rồi mới kết hôn và đơm hoa kết trái.

Trước đây tôi cũng là người lãng mạn, mơ mộng và thích đi đây đi đó, cũng ước ao rằng chồng mình sau này phải thế nọ, thế kia... nhưng từ khi gặp anh và yêu anh, thì suy nghĩ của tôi cũng đã thay đổi hoàn toàn. Vì tôi yêu anh chân thành và đằm thắm, tôi cũng nhận ra rằng anh cũng có rất nhiều điểm tinh tế, hấp dẫn đáng để yêu.
Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Anh là người Việt Nam, một con người rất đỗi bình thường, chứ không có gì là siêu sao, ghê gớm như bao người thường nghĩ. Tôi cũng yêu anh và đam mê anh từ chính những điều đơn giản ấy, đơn giản mà phức tạp, tinh tế như con người Việt Nam.

Suốt 10 năm chung sống bên nhau chúng tôi chưa bao giờ để xẩy ra to tiếng, những ngày lễ, ngày tết và ngày kỷ niệm trọng đại anh đều quan tâm đến tôi rất chu đáo bằng những hành động, lời nói, cử chỉ rất đẹp... đầy ý nghĩa. Một món quà nho nhỏ, một bữa tiệc lãng mạn hay một lời nói nhẹ nhàng, âu yếm đầy yêu thương trong một không gian của những ánh đèn sáp thơm, màu hồng lung linh, huyền ảo đủ để tôi và anh có những giây phút hạnh phúc bên một tình yêu bền chặt.

Gia đình đằng ngoại tôi cũng vậy anh luôn quan tâm chu đáo như chính gia đình của mình, chưa bao giờ anh có ý nghĩ phân biệt nội hay ngoại, bên nào anh cũng đối xử như nhau. Và tôi rất tôn trọng anh, biết ơn anh từ những điều tưởng như vô nghĩa đó.

Tất cả những điều hạnh phúc tôi có được ấy phải chăng tôi may mắn có được hay là tôi đã tự biết tôn trọng, chăm sóc và nuôi dưỡng tình yêu? Nhưng dù thế nào đi chăng nữa thì riêng tôi vẫn muốn nói rằng tình yêu đến từ hai phía. Nó là sự cho đi và nhận lại, sự tương tác yêu thương giữa hai con người. Nếu như bạn thật sự yêu và tôn trọng người bạn đời của mình thì bạn sẽ nhận được những điều hạnh phúc từ người bạn đời trao lại, và ngược lại bạn sẽ chẳng có gì hết nếu như bạn không thực sự yêu thương.

Nhưng trong tình yêu đôi khi cũng phải tự làm mới mình đấy các bạn ạ, hãy yêu thương và coi cuộc sống luôn là màu hồng tôi tin rằng tình yêu của chúng ta sẽ mài đẹp lung linh và huyền ảo...

Tôi nghĩ, những người phụ nữ chưa có hạnh phúc trong tình yêu, và cuộc sống gia đình là những người chưa biết yêu và tôn trọng người bạn đời của mình, vì thế các chị nên ngồi xem lại bản thân mình rồi hãy đòi hỏi. Vì với những người chỉ muốn nhận về mà không cho đi như các chị thì sống với Ta hay Tây đều cảm thấy bất hạnh mà thôi.

Thulinh…
;
.
.
.