Chủ Nhật, 29/07/2012, 06:52 [GMT+7]
.
.

Truyện ngắn: Điệu Rumba mê dại (II)

(Nghệ thuật mới) - Vũ điệu Rumba cùng người đàn ông, thần dược bí ẩn, đã tái sinh ra Hoan, miền mê hoặc của Hoan! Sung sướng quá, vì nhờ nó mà nàng ra khỏi ám thị của tuổi già.  Nàng nhận ra, từng bộ phận trên cơ thể nàng đang thanh xuân hoá từng ngày.

Truyện ngắn: Điệu Rumba mê dại (Kì I)

Làn da nhăn nheo trên mu tay biến mất. Mặt nàng tươi nhuần. Bắp tay bắp chân nàng săn se trở lại. Da thịt nàng mỡ màng sáng bóng. Ngực nàng căng nở như ngực con gái. Còn hai con mắt lay láy đa cảm, đa tình của nàng thì càng lúc càng rờ rỡ  khát khao.

Đến mức con bé Ôshin giúp việc nhà nàng có hôm phải thốt kêu: “Trời! Cô mới đi mỹ viện về à?” Rồi mủm mỉm: “Cháu mà như chú, cháu chẳng một đêm nào cho cô ngủ riêng đâu!”

Còn bây giờ, tối nay thì đúng như lời hẹn của Quanh, Hoan đang tan hoà trong thế giới vũ truờng thật cao sang và quyền quý vô cùng.

Vũ trường, nơi chen đua của  các cặp múa đôi chuyên nghiệp, lúc này trong  lấp loá ánh đèn tạp sắc, cả trăm cặp nam nữ, nam chỉnh tề áo dạ hội đuôi tôm, sơ mi trắng, nơ đen, nữ áo liền váy hở vai sặc sỡ sắc màu, ôm sát nhau, mải mê trong sóng nhạc dập dồn.

Cảm giác bỡ ngỡ tan biến. Chính Hoan cũng ngạc nhiên về vị thế và vẻ đẹp của mình. Chiếc váy đen nhung thêu kim tuyến, đeo hờ hững bằng hai dải dây đen tuyền, phô một phần lưng, phần ngực và đôi bờ vai trắng mịn.

Trên cơ thể thơm tho của nàng là cả một gia sản vàng bạc, ngọc ngà, nàng bỗng thấy mình có nhu cầu được phô  bày vẻ thanh nhã, duyên dáng của mình. Đặc biệt là từ khi người đàn ông một tay đan tay nàng, còn một tay thì ấp nhẹ lên bờ hông mượt mịn căng nức của nàng.

Nào! Hai bước quay dưới tay!!

Hai bước mở tiến! Hai bước mở lùi!

Không! Lúc này từng động tác đã trở thành tiềm thức và vô thức. Hoan có cảm giác không phải là tiết tấu quy định của điệu vũ, cũng không phải là giai điệu của bản nhạc, mà chính là nàng đang điều khiển mỗi bước chuyển ở chân nàng, mỗi nhịp lắc vai, rung ngực nàng.

Nàng đang tạo tiết điệu cho bản nhạc. Tự nàng tạo ra sự dịch chuyển với những bước đi khi lấn lướt, khi giật cục, cùng những cơn say quay vòng. Vì lúc này, bỗng dưng trỗi dậy từ bên trong nàng cảm hứng đua tranh, cảm hứng phô diễn.

Trong đó đặc biệt là xuất hiện trạng thái phân lập ở mỗi phần tử trên thân thể nàng, vòm ngực với sự phổng phao của đôi bầu vú nàng, độ nõn nà của da thịt  nơi cánh tay nàng là của nàng, của chính nàng mà lạ thay, như độc lập với đôi chân chuyển nhịp thoăn thoắt, cặp môi mọng nóng bỏng và đôi mắt sóng sánh giao tình gợi cảm trong ánh đèn, cũng là của nàng.

Độc lập và hoà hợp là trạng huống sống lúc này của nàng. Điều đó đúng cả với quan hệ của nàng với  Quanh, người đàn ông đang nhảy cặp đôi với mình, anh chàng thợ dìu của nàng.

- Chị nhẩy thật thần điệu!

- Cám ơn anh.

Khoan hoà mà mê ảo, nhịp nhàng mà huyễn hoặc. Mắt nàng và mắt người đàn ông chập làm một, thôi miên lẫn nhau. Rồi lát sau nàng cảm thấy chính mình đã tạo ra một cơn lốc mê sảng. Và nàng như bước vào một không gian phi thực, hư huyền.

Không còn một dáng nét cụ thể nào nữa. Nàng không hề biết tới người đàn ông đang dẫn dắt nàng  vốn xuất thân diễn viên xiếc bị tai nạn nghề nghiệp trật đĩa đệm trong khi làm chân đế cho tiết mục chồng người. Một gã đàn ông rất đáng nghi ngờ về tư cách.

Một anh chàng  làm xiếc phải giải nghệ vì bệnh tật. Và bây giờ bệnh tật đã đỡ rồi, nhưng thầy thuốc yêu cầu phải năng rèn luyện cơ bắp ở hai bên sườn để có thể cố kết được cột sống.

Và phải tuyệt đối tránh khuân vác, gánh gồng quá nặng, cũng như không được có những động tác vặn người bất thường, phải rồi, những động tác vặn người đột ngột có thể làm trật đĩa đệm lại và gây ra cơn đột quỵ bất thình lình.

Nàng không còn biết đến anh chàng  được nhà văn Tô Hoài phong cho tước hiệu thợ dìu vác cassette và loa thùng đi kinh doanh âm thanh mỗi sớm mai ở công viên, lam lũ và tầm thường.

Người chung vũ điệu với nàng giờ  đỏm đáng  trong bộ trang phục dạ hội đen huyền, với  cái áo cổ cồn trắng cài nơ đỏ do chính nàng dẫn đi may đo ở một hiệu may  nổi tiếng nhất thành phố.

Cổ tay anh lấp lánh chiếc đồng hồ mạ vàng là tặng phẩm của nàng. Người  múa cặp đôi với nàng giờ đây là một trang công tử tuấn tú, hào hoa cuốn hút nàng!

Nghệ thuật tạo ra một trường những ảo giác. Người múa cặp đôi với nàng giờ đây đã trở nên một trang công tử  và từ ít lâu nay trong đời sống thường nhật đã  trở nên thân thiết với nàng rồi.

Thì mới chỉ chiều qua chứ đâu,  nàng  dẫn Quanh  vào một cửa hàng vàng bạc ở phố Trần Nhân Tông, hai người khoác tay nhau như một cặp vợ chồng thật sự  và cô bé bán hàng đã rất tự nhiên bảo nàng rằng, chị nên mua cho anh nhà cái vòng bạc pha bạch kim này đi, vì đang là mode đấy.

Nhận  cái bảo vật ấy, Quanh hớn hở  đưa Hoan đến một cửa hàng đặc sản. Món khai vị của bữa tiệc ấy là xúp cá bớp như đã có lần Quanh đã gợi ý là muốn chiêu đãi nàng.

Húp một thìa nước xúp xong, Quanh bảo: ở quê mình loài cá này rất sẵn. Bọn cá này khôn lắm. Nó nằm im dưới bùn. Con cua lò dò tới , nó cứ để mặc cho con cua cắp. Rồi bất thình lình quẫy mạnh một phát,  lập tức con cua gãy khực cái càng  và thế là nó bắt đầu xơi thịt con cua.

Và khi  Hoan kêu: Sao nó ác thế!Thì anh chàng cười hì hì : Ai bảo mày cắp tao trước. Rồi tiếp: Nhưng ăn món xúp này được cái thư  giãn gân cốt và khoẻ người ra. Khoẻ người ra! Khoẻ người ra thật chứ!  Nhất hạng là các đấng phu quân như ông Bã trầu của Hoan.

Hoan nhận ra trong giọng nói của Quanh có cả niềm âu yếm chen lẫn ghen tức và  một cơn rùng mình chợt nổi dậy, chạy dọc sống lưng nàng. Nàng vội quay đi như để giấu mặt và gần như buột miệng:

Mình thì bao nhiêu cũng được, mà không có cũng chẳng sao! Câu nói tưởng là vô tình  đã lọt vào thăm thẳm tâm não Quanh. Anh chàng liền chồm ngay sang, vồ lấy bàn tay Hoan, hổn hển và lắp bắp gọi tên Hoan liên tiếp ba lần liền.  

Người múa đôi  với Hoan giờ đây là một trang công tử tuấn tú , hào hoa, đã trở nên gần gụi tới mức có thể thổ lộ tâm tình và càng lúc càng cuốn hút Hoan rồi. Nhất là lúc này đây, sau phút giải lao, vừa nhấp một ly cô nhắc và đã đến lúc nhạc chuyển điệu.

Cơn mê man của Hoan đã tới đỉnh điểm. Nàng nhận ra một lực kéo riết mình về phía người đàn ông và lập tức nàng như đổ ập vào ngực anh ta. Rồi tiếp đó, trong một nhịp giật mạnh, nàng thấy mình như oẻ ngửa người trên sàn nhảy và người đàn ông như áp chặt lên người nàng. Mắt nàng ngây đờ, mê dại.

Ôi, vũ điệu Rumba mê dại của Hoan! Nàng thấy mình xoay tít và trong chốc lát, không phải do người đàn ông tạo nên, mà là chính nàng trong một ngẫu hứng kỳ ảo, bỗng nhẹ bẫng, trong suốt, tự mình tung mình lên cao.

Rồi liền đó, sau khi như một cánh hoa đậu xuống sàn nhảy, lại gần như chập làm một, dán chặt vào thân thể  người đàn ông nọ. Một ngọn lửa khát khao đã bùng cháy. Một con hồ nổi sóng. Một kích thúc dữ dội đẩy ra từ bên trong khiến nàng lúc này bỗng thấy đau tức cả vồng ngực dầy như vừa được đắp nặn thêm và căng nhức hai bắp đùi.

- Ôi, Hoan, người gì mà đẹp đến vô lý như thế!

- Thế có bằng Đôi giày đồng ở Singapore không?

- Sì!

- Hỏi thật đấy ! Không ghen ngược đâu.

- So thế nào được. Cô ta không đáng giặt quần...

Sợ hãi và sung sướng, Hoan vội đưa tay bịt miệng Quanh. Nhưng anh chàng đã  thừa cơ nắm lấy tay nàng,  đưa vào miệng hít lấy hít để và ghé sát tai nàng:

- Trời, một ánh tinh tú đã tạo nên em. Hoan ơi, em là  ao ước cả một đời khát muốn của anh! Anh muốn được nhìn thấy em hoàn toàn trinh trắng nguyên vẹn.

Cơn lốc nội tâm của người đàn ông đã phá vỡ hàng rào ngôn ngữ. Hoan nghẹn ngào run rẩy. Nàng đã nhận ra anh chàng và  anh chàng càng lúc càng nhận ra nàng rõ hơn.

Hai người đã là một. Nhất là khi nói xong câu cuối cùng, Quanh dùng hết sức lực, đưa hai cánh tay như bế bổng nàng lên cao, rồi cũng dồn hết lực, nhẹ nhàng đặt nàng xuống kéo về phía mình, ôm chặt lấy nàng.

Nghệ thuật mang sẵn trong nó ma thuật mê dụ, kích thích cơn hứng dục nấp sẵn trong người nàng. Trong giải phương trình vô nghiệm của cuộc đời, Hoan có cảm tưởng đã tìm được nghiệm số của mình.

Hai người ra khỏi vũ trường. “Em có uống gì không?” Gã đàn ông hỏi. Hoan lắc đầu. Rồi ngoan ngoãn như một đứa trẻ, nàng để gã dắt ra ngoài hành lang. Ở đó, sau một cái hôn phớt lên môi nàng, gã ghé tai nàng: “Về nhà anh đi.” Và nàng cùng gã lập cập xuống bậc tam cấp, ra cổng.

Điều gì đã xẩy ra? Hoan đang ở cõi mê. Ngờ ngợ, nàng ôm chặt lưng gã đàn ông, tìm sự yên bình  trên cái yên  da sau chiếc Husky phân khối lớn. Chưa hết ngơ ngác, xuống xe, chờ gã gửi xe, vẫn sờ sợ, nàng đưa tay cho gã dắt.

Bóng tối một căn ngõ hẹp chụp lấy người nàng. Và sau đó, nàng hơi kinh ngạc vì tiếng cánh cửa mở phát ra một tiếng rên và trước mắt nàng hiện ra một căn buồng nhỏ lờ mờ ánh đèn vàng vọt chỉ đủ soi một chiếc giường đôi chăn đệm bừa bộn và bốc mùi ẩm mốc.

Thoảng qua Hoan một chút run rẩy. Đúng là chỉ thoáng qua thôi. Vì Quanh sau khi vội vã đến cuống  quýt cởi phắt chiếc áo vét đen, hiện ra một thân hình to kệnh vập vạp đã tiến đến trước nàng.

Và lập tức nàng rơi vào cơn mê mị y như lúc đang trên sàn khiêu vũ, đứng yên trong bồi hồi, bủn rủn, để mặc anh chàng thợ dìu nhẹ nhàng trụt hai dải dây của chiếc váy nhung đen trên vai mình.

Da thịt se se lạnh, nàng thu người lại và đưa hai tay vòng qua che đỡ khuôn ngực trìu trĩu chỉ còn chiếc áo con mỏng mảnh. Một màn sương vừa từ đâu đó phủ mờ hai con mắt, nàng nhắm nghiền mắt lại, để bứt ra khỏi hiện thực, với cảm giác da thịt mơn man bừng dậy  nỗi bồn chồn pha chút sợ hãi.

- Kìa, anh!

Không kịp nữa rồi. Tiếng kêu tắc nghẹn ở cổ họng Hoan. Chân nàng đã trút khỏi  đôi giầy cao gót. Nàng rên nho nhỏ không ra tiếng và ôm vai gã đàn ông như tìm chỗ ẩn náu. Nhưng gã đã lập tức cúi xuống, vòng tay qua khoeo chân nàng, bế xốc nàng lên và gắng sức thật nhẹ nhàng đặt nàng trắng như quả chuối đã lột hết vỏ, lên cái mặt đệm nhầu nhoà và bốc mùi ẩm mốc.

Chính là cái mặt đệm nhầu nhoà và mùi ẩm mốc của nó, như một thực thể, đã đánh thức tri giác Hoan. Thời khắc đã đến một khúc ngoặt. Cái vô hạn đã gặp cái hữu hạn là đây.

Nó là cái thân hình to lớn thô lậu, là túm lông đen loăn xoăn trên ngực và hình xăm đàn bà cởi chuồng trên bả vai Quanh. Là hai con mắt nhỏ nháy nhó sặc tiết nhục thể của Quanh. 

Lờ mờ trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, Hoan nhổm dậy, đưa đôi cánh tay nửa như đón đỡ, nửa như chống trả cái cơ thể trần trụi của gã đàn ông đang từ từ áp xuống khuôn ngực với hai bầu vú thây lẩy trắng nhuễ nhoại của nàng.

“Hoan ơi! Anh là con cá bớp đang sắp ăn thịt em đây! “ Nhận ra sức đè ép nặng nề trên người mình, Hoan cùng lúc nghe thấy tiếng mê cuồng của gã đàn ông; và lập tức như thoát dương, người nàng bỗng toát mồ hôi đầm đìa .

Trời, chẳng lẽ cái vũ điệu mê dại cuồng loạn của ham muốn đã đến hồi kết là thế này! Kinh hoàng trở thành một sức mạnh thức tỉnh bất ngờ. Hoan bật dậy.

Và lúc đó, thật tình nàng không hiểu, có phải là vì phản ứng quyết liệt của nàng hay không mà gã đàn ông vừa mới ập xuống phủ lên người nàng, bỗng chống mạnh một tay lên mặt đệm, miệng thoát một tiếng kêu ôi trời thật đau đớn, rồi quài cánh tay còn lại ra phía sau để đỡ tấm lưng như vừa trúng đạn, mặt nhăn nhúm và quỵ xuống, vập mặt vào chiếc gối nàng vừa từ đó bật lên.   

Thầy dạy khiêu vũ của Hoan đột ngột tái phát căn bệnh trật đĩa đệm!

Căn bệnh mắc phải do tai nạn nghề nghiệp tưởng đã qua khỏi, hoá ra chưa. Lời thầy thuốc đã hiệu nghiệm. Vì  quá trớn trong các động tác vũ điệu trước đó. Và  trong cơn đam mê thô bạo khi lao vào cuộc chăn gối với người đàn bà mà Quanh đã rắp tâm dẫn dụ để chiếm đoạt.

Quanh đã quên cả lời dặn của bác sĩ; do các động thái vặn người quá mạnh và bất ngờ, cái đĩa đệm tạm ổn định lại trồi ra, anh chàng thợ dìu lọc lõi trong nghệ thuật chinh phục đàn bà đã tự gây cho mình  cơn đau đớn bất thình lình chết người.

Quanh đi nằm viện.

Vợ Quanh, một người đàn bà bán thịt quay ở chợ N thừa biết thói giăng hoa của chồng, biết tin, lờ tịt đi việc thăm hỏi. Mụ yên trí vì biết căn bệnh này vốn không chữa được, không lây nhiễm và cũng không chết được.

Người đến thăm nom Quanh chỉ là Hoan. Nàng đến tuần hai lần. Lần nào cũng với đồ ăn, thức uống đắt tiền.

- Chị là chị gái anh ấy à?

Bệnh nhân cùng buồng gã hỏi. Hoan đáp:

- Bạn thôi. Chúng tôi cùng sinh hoạt trong Câu lạc bộ  khiêu vũ ngoài trời.

Ở đây, một hôm Hoan gặp một phụ nữ đem hoa đến cắm ở buồng Quanh nằm. Người này chân dài, mình thon, tóc xoăn bụt ốc, cổ cao, da nâu bóng. 

Nghĩ một lát thì nàng nhớ ra, đó là cô ả được Quanh giới thiệu là người đoạt danh hiệu Đôi giầy đồng ở Singapore, kẻ đã tặng Quanh chiếc áo sơ mi mà nàng chê là của rởm. Cô ả nhìn nàng, nhếch mép cười ngạo mạn, như muốn nói, thì ra là chị, chính chị là người  đã gây ra tai hoạ cho anh chàng này.

Một tháng qua. Gã đàn ông đã ngồi dậy được. Nhưng đi lại lưng còn khòng khòng và một tay phải đỡ bụng. Hôm ấy, đến thăm gã xong, lúc trở về,  khi lấy xe máy Hoan bước hụt xuống một cái rãnh nhỏ. Lúc đó chỉ thấy nhoi  nhói rồi mu bàn chân thấy tê tê bì bì.

Tưởng chỉ là chuyện nhỏ, nào ngờ đến đêm thì bàn chân xưng u, đỏ tấy và nhức nhối vô cùng. Con bé Ôshin giúp việc kêu: “Cô bị bong gân rồi!” Hoan gật đầu:

“Tao bước hụt một nhịp trong điệu Rumba mà.” Sáng sau con bé vội ra chợ mua lá náng về hơ bếp điện cho nóng và mềm rồi đắp lên mu bàn chân cho nàng.

Ông chồng già của Hoan vừa đi diễn giảng ở một cuộc hội thảo về, vào thăm nàng, nhìn bàn chân tụ máu của nàng, ông tặc lưỡi bảo: Hồi  tôi học ở Pêtecbua bên Nga cũng đã bị như thế này sau một lần bước hụt cầu thang, phải nằm bất động mất hai tuần đấy.

Rồi cứ đứng ở bên giường nàng nằm, khoe vừa đọc một báo cáo chuyên đề có tên dài dằng dặc: Quy tắc của  tự do là phải hạn chế tự do vì nếu không nghệ thuật vốn sống nhờ tự do sẽ chết vì tự do, khiến cả hội nghị hai trăm người xôn xao và phân toả lập tức thành hai phái, nửa hoan nghênh nhiệt liệt, nửa công kích thẳng thừng.

Cô bé Ôshin ngồi bên nàng, dăn dở phiến lá náng đắp trên chân nàng, ngắt lời ông chủ:

- Lần sau khiêu vũ cô phải cẩn thận nhé!

Hoan cắn môi, chớp chớp mắt. Và rùng mình như nhận ra sự thất bại ê chệ trong cuộc tự giải thoát mình. Tuy vậy, khi ông chồng già vừa xách cặp ra khỏi buồng, nàng chỉ thở dài và khe khẽ  nói với con bé Ôshin giúp việc, rằng buồn  quá, thế là tao đã hết thời nhảy nhót rồi, mày ạ. Còn con bé giúp việc thì  liếc nhìn cô chủ, thản nhiên :

- Ôi giời , chỉ một hai tuần cô lại nhảy như sáo ấy mà, cô ơi !

Hà Nội 2011

 

  • Ma Văn Kháng
;
.
.
.