Thứ Hai, 25/06/2012, 06:29 [GMT+7]
.
.

Đã lâu mới được khóc...

(Trái hay Phải)- Tôi chợt ước sao, có một tổ chức xã hội nào đó, bỏ tiền của, thời gian ra làm một cuộc điều tra nho nhỏ, hỏi lấy khoảng vài trăm ông nam giới trưởng thành, chỉ 2 câu thôi: “Lần cuối cùng bạn khóc là khi nào? Vì lý do gì?”.

Lòng người cần những cơn mưa nhỏ...
Lòng người cần những cơn mưa nhỏ...

I. Mới hôm nọ, một cậu em họ viết mail cho tôi kể rằng, nước mắt cậu đã rơi khi đọc bản tin trên mạng về một gia đình nhà nọ, cha bị ung thư gan giai đoạn cuối, con gái thì bị bệnh tim, đã phẫu thuật mấy lần, tốn bao nhiêu tiền của mà vẫn không khỏi bệnh.

Giờ thì nhà họ không còn gì để bán, số tiền đi vay cũng chẳng đủ chữa cho một trong hai người, thế nên cha con họ đã tranh nhau lựa chọn cái chết để người còn lại có một cơ hội sống tiếp.

Cậu vốn là một thanh niên vô tư vô tâm, lớn lên, học hành và đi làm, chưa lập gia đình, bố mẹ cũng không nghèo khó quá, nên mục đích cuộc sống của cậu nằm lung tung lang tang ở khắp nơi. Vài cuộc đi phượt với bạn bè, một chiếc xe máy thể thao đời mới, những đồ chơi công nghệ cao... thiết tưởng so với những trường hợp “phá gia chi tử” hay dính đến hút sách, nghiện ngập, cậu em họ tôi cũng vẫn là ngoan chán.

Nhưng cậu mắc cái thói vô tâm của đứa con một, quen được bố mẹ chiều chuộng phụng sự đến tận chân răng, ví dụ như bố ốm tới mức phải đi viện nằm mấy hôm, cậu cũng chẳng một lần xách cặp lồng cơm cháo vào thăm vì “Đó là việc của mẹ, hôm nào bố khỏe ra viện thì đi taxi về cũng được”.

Tôi nghe mẹ cậu kể mà há cả mồm, hay thế hệ 9x bây giờ nó thế. Tôi gọi điện mắng cậu một trận, hỏi rằng sao không thuê ông xe ôm nào đó hàng ngày đưa cháo cho bố luôn đi. Có vẻ hôm ấy cậu bực tôi lắm.

Thế mà rồi cuối cùng cậu bé cũng đã khóc khi đọc câu chuyện về gia đình đáng thương kia. Và tâm sự với tôi: “Em nghĩ tới bố em, nếu em mà có làm sao thì bố mẹ chắc cũng giành phần chết về cho mình thôi. Và em ân hận quá”.

 

II. Hôm qua, một người bạn nhắn tin nói anh đã khóc trên đường đi làm sáng nay khi gặp cảnh một gia đình nông dân dắt díu nhau lên Hà Nội khiếu kiện. Họ gồm cả 3 thế hệ, ông bà, cha mẹ và mấy đứa con đang độ tuổi đi học. Chẳng biết quê hương bản quán họ ở đâu, nhưng họ đã phải dắt díu cả nhà mà đi như thế, hẳn phải cùng quẫn lắm rồi, chắc lại chuyện liên quan đến đất đai mà thôi.

Bạn tôi xuất thân từ nông thôn, sản nghiệp cả nhà anh cũng chỉ có hai đầu trâu và vài sào ruộng khoán, nhưng từ đó, cha mẹ đã vắt sức nuôi anh ăn học nên người. Người đàn ông tóc đã hoa râm bảo tôi, nhìn gia đình nọ mà anh cứ tưởng tượng đó là gia đình mình. Cũng những người cha, người mẹ nhăn nheo đen đúa gầy khô, những đứa trẻ còi cọc tóc cháy nắng. Và mắt anh nhòa nước.

Nông dân xứ mình xảy ruộng hẳn nhiên là ra thất nghiệp, còn mảnh ruộng trong tay, dẫu cho cả đời quần quật lam lũ cấy hái nhưng vẫn còn được làm người. Ruộng hết, đất biến thành sân golf, thành nhà cao tầng rồi, đời họ, đời con cháu họ sẽ ra sao đây?

 

III. Đàn ông thường không mau nước mắt như đàn bà. Phụ nữ chúng tôi được trời phú cho cái nết dễ khóc, nên giải tỏa tâm lý cũng dễ hơn. Còn đàn ông, khóc đã là một chuyện hiếm hoi, thừa nhận với người khác mình vừa khóc lại là chuyện càng hiếm hoi hơn nữa.

Nhưng dẫu thế, đàn ông cũng cần phải khóc chứ?

Tôi chợt ước sao, có một tổ chức xã hội nào đó, bỏ tiền của, thời gian ra làm một cuộc điều tra nho nhỏ, hỏi lấy khoảng vài trăm ông nam giới trưởng thành, chỉ 2 câu thôi: “Lần cuối cùng bạn khóc là khi nào? Vì lý do gì?”. Chắc chắn kết quả sẽ có nhiều điều lý thú.

Tôi cả gan mà dự đoán rằng sẽ có khoảng 70% các ông, các anh sẽ không thể nhớ nổi lần họ rơi nước mắt gần đây nhất là khi nào. Trong 30% còn lại, thể nào cũng nhặt ra được một vài lý do dễ thương hoặc dễ đồng cảm như hai trường hợp tôi kể trên kia.

Những giọt nước mắt của những người thuộc trường phái “đã lâu mới khóc” ấy, một khi đã rơi ra là hẳn là có lý do rất xác đáng. Cứ tạm cho là nó sẽ “đắt giá” hơn những giọt nước mắt của phụ nữ chúng tôi, có thể xếp vào dạng “bỗng dưng muốn khóc” vì bất cứ điều gì.

Cuộc sống rất cần nước mắt. Không phải những giọt nước mắt tràn lan nhạt nhèo của kẻ yếu đuối khi vấp phải chút trở ngại tí ti, mà những giọt nước mắt của tỉnh thức, của sự động lòng thương xót trước những cảnh đời oái oăm của đồng loại.

Vì những giọt nước mắt ấy, tuy nhỏ nhoi nhưng có thể làm mềm ra những vùng khô cằn rộng lớn hoang hoải trong tâm hồn bạn. Và để mỗi chúng ta thấy cuộc đời ấm áp hơn, giữa muôn trùng băng giá của sự lạnh lùng,vô cảm.

  • Mi An   
;
.
.
.