Nữ sinh Ngoại Thương 21 tuổi đột ngột mắc ung thư gửi lời cảnh báo giới trẻ: "Đừng thức khuya nữa!"

( PHUNUTODAY ) - Sau khi phát hiện mình đang có bản án tử hình treo lơ lửng- mắc căn bệnh ung thư quái ác, cô nữ sinh Vân Anh đã để lại bức tâm thư với lời nhắn: Hãy trân trọng từng khoảnh khắc mình đang sống, đừng thức khuya và hãy rời xa điện thoại.

“Có gì đâu, bố mẹ cứ bình tĩnh!"

Ở tuổi 21, độ tuổi đẹp nhất của đời người với bao hoài bão và ước mơ nhưng với Vân Anh, mọi thứ đã có lúc như sụp đổ hoàn toàn dưới chân khi bác sĩ thông báo cô bị ung thư máu (Lơ-xê-mi cấp dòng tủy thể M2).

Chỉ còn chưa đầy 1 năm nữa, cô gái trẻ quê Thái Bình sẽ tốt nghiệp ĐH Ngoại thương ngành Quản trị kinh doanh, khoác lên mình tấm áo cử nhân, sẽ đi làm để nuôi em trai và có chân trời rộng mở phía trước. Ngỡ mọi thứ đã trong tầm tay vậy mà trong giây lát... vụn vỡ.

660x380_nu-sinh-ngoai-thuong-21-tuoi-phat-hien-mac-ung-thu-mau-20180825093720-0933

Vân Anh kể, vài tháng gần đây, sức khoẻ không được tốt, hay mệt, tim đập nhanh, răng bắt đầu chảy máu, mỗi khi trở trời hay đau buốt xương khớp. Cô cũng thấy mái tóc ngang vai của mình xơ hơn, mẹ Vân Anh khi nghe con gái phàn nàn đã tự tay cắt cho con kiểu tóc Mỹ Linh vào dịp đầu tháng 8.

2 ngày sau, Vân Anh sốt cao liên tiếp 3-4 ngày, sau uống thuốc có đỡ nhưng rồi lại sốt lại. Bố mẹ đưa Vân Anh đến BV đa khoa tỉnh Thái Bình điều trị.

phunutoday1

“Nằm lại BV, em thấy bác sĩ truyền máu, truyền dịch nên nghĩ mình thiếu máu thôi. Sau thấy đầu bị giật liên hồi không thể đi được, được chuyển lên Viện Huyết học – Truyền máu TƯ. Khi đó em chỉ kịp nhìn trong bệnh án có chữ Lơ-xê-mi nhưng vẫn nghĩ đó chỉ là tên một bệnh gì đó, không nghĩ là ung thư máu”, Vân Anh nhớ lại.

Khi nằm phòng chờ, cô gái trẻ bắt đầu hoang mang khi mọi người xung quanh nói đây là tầng dành cho bệnh nhân máu trắng. Mọi thứ rõ ràng hơn khi bác sĩ đưa đơn thuốc, Vân Anh tự tra thì biết đây là các thuốc ức chế tế bào ung thư.

nu-sinh-ngoai-thuong-mac-ung-thu-thuc-tinh-nguoi-tre-hay-roi-xa-dien-thoai-29-0255-0932

Cầm kết quả trên tay, bố mẹ Vân Anh như ngã quỵ, khóc không thể dừng. Cô Phạm Thị Nhung, mẹ Vân Anh kể, lần đầu tiên thấy chồng khóc nhiều như thế, cả 2 như không thể đứng vững khi nghĩ một ngày không xa, cô con gái bé nhỏ sẽ rời xa vòng tay của mình.

Gạt nước mắt, cô Nhung đến sát con gái nói khẽ: “Mẹ không định giấu con vì đằng nào con cũng biết”, rồi bật khóc nức nở. Khi hay tin, Vân Anh lặng thinh, không một giọt nước mắt, tai ù đi, đầu trống rỗng, gương mặt không cảm xúc.

“Sau đó em chạy vào nhà vệ sinh khóc nức nở, nhìn mình trong gương và bàng hoàng vô cùng. Muôn vàn câu hỏi tại sao ập đến. Tại sao căn bệnh ấy lại đến với mình. Nghĩ một ngày nào đó mình không còn nữa, bố mẹ sẽ đau lòng thế nào”, Vân Anh vừa nói vừa nhìn theo dáng mẹ ngoài hành lang.

Mẹ Vân Anh kể, ngay ngày đầu tiên ở BV, Vân Anh đã rất sốc khi chứng kiến 2 người cùng phòng tử vong nhưng sau đó cô con gái nhỏ cứng cỏi đến kinh ngạc. Giọng mạnh mẽ, Vân Anh nói với mẹ: “Có gì đâu, bố mẹ cứ bình tĩnh thôi!", cô gái trẻ chấp nhận sự thật.

Bố mẹ Vân Anh từng khóc nhiều ngày liên tục, không ăn được nhưng khi nghe con gái nói vậy cũng vui vẻ dần lên để con thêm vững vàng.

Ngày 20/8, sau 6 ngày chuyển tuyến, Vân Anh bắt đầu đợt hoá trị đầu tiên. Mẹ Vân Anh kể, trước ngày truyền hoá chất, con gái vẫn vui vẻ, tươi cười, hễ ai đến thăm vẫn điệu đà soi gương, chải tóc, tô son.

Nhưng rồi tác dụng phụ của hoá chất khiến Vân Anh sốt cao liên tục 39,5 độ, đau dạ dày, nôn nhiều, mặt mọc nhiều mụn và tóc bắt đầu rụng.

Bức thư này được Vân Anh viết trong một group kín có tên phòng thú tội, sau đó được lan truyền mạnh mẽ.

1

Bạn thấy đấy, sinh mệnh vốn rất mỏng manh, mặc dù bệnh của mình là bệnh không có nguyên nhân nhưng mình vẫn mong các bạn hãy sống một cuộc sống thật lành mạnh, hãy tập thể lực, ăn uống thật điều độ và đừng thức khuya nữa, đừng để như mình đến bây giờ ngồi nhìn bầu trời ngoài kia thấy nó xa với quá, chỉ muốn trở lại 1 cuộc sống bình thường mà mãi mãi không bao giờ có nữa.

Ở đây rất nhiều người trẻ bị, họ vẫn rất vui tươi và đầy mạnh mẽ, mình khâm phục họ, mình chưa từng nghĩ cuộc đời mình lại giống như những thước phim Hàn Quốc mình từng xem, tiếc rằng là những thước phim kết thúc không có hậu.

Mình vẫn còn nhiều ước mơ dang dở, vẫn chưa gặp được người thương mình cả đời, vẫn chưa đc mặc váy cưới như mình từng mơ ước, vẫn chưa làm được gì cho bố mẹ.

Mình không biết mình sẽ sống được bao lâu nữa nhưng với mình và cho cả các bạn, bài tập cuối cùng không có thời hạn...

"Hãy sống thật hạnh phúc"."

Yến Hà (t/h)/Khoevadep