Người xưa vẫn nói, Tết là lúc con người quay về với những giá trị tĩnh tại nhất sau cả năm mưu sinh tất bật. Trong ngôi nhà Việt, bàn thờ gia tiên luôn giữ vị trí trung tâm, là nơi quy tụ hương khói, niềm tin và ký ức của nhiều thế hệ. Việc tỉa chân nhang, lau dọn bàn thờ vì thế không đơn thuần là vệ sinh, mà là một nghi thức mang tính chuyển giao: gột rửa bụi bặm của năm cũ, sắp đặt lại trật tự tinh thần để bước sang năm mới an yên hơn.
Nhiều người vì sợ làm sai nên phó mặc việc này cho người lớn tuổi, hoặc trì hoãn đến sát Tết mới vội vàng thực hiện. Thực tế, chỉ cần hiểu đúng bản chất và giữ một cái tâm kính cẩn, bất kỳ ai trong gia đình cũng có thể tự tay làm, coi đó như một cách tích phúc cho chính mình.
Thời điểm tỉa chân nhang: Không nhất thiết phải chờ đến 23 tháng Chạp
Quan niệm phổ biến cho rằng phải đợi qua lễ ông Công ông Táo, tức ngày 23 tháng Chạp, mới được phép dọn dẹp bàn thờ. Quan niệm này xuất phát từ niềm tin rằng khi Táo quân về trời, gia chủ mới “động” đến không gian thờ tự. Tuy nhiên, trong đời sống hiện đại, cách hiểu này không còn mang tính bắt buộc cứng nhắc.
Tháng Chạp vốn được xem là tháng “cùng”, tháng khép lại chu kỳ cũ của đất trời. Nhiều gia đình xưa thường tranh thủ những ngày rảnh rỗi, thời tiết hanh khô, lòng người thư thái để bao sái từ khá sớm, thậm chí ngay sau rằm tháng Chạp. Điều cốt lõi không nằm ở mốc ngày cố định, mà ở trạng thái tinh thần của người thực hiện: khi tâm an, việc mới thuận.
Nếu muốn giữ trọn cảm giác yên tâm theo nếp cũ, khoảng thời gian từ sau ngày 23 đến trước giao thừa vẫn được nhiều người lựa chọn. Buổi sáng thường được ưu tiên, bởi ánh nắng nhẹ và dương khí vượng tạo cảm giác ấm áp, sáng sủa cho không gian thờ cúng. Ngược lại, việc dọn bàn thờ vào buổi tối muộn, khi gia đình đang căng thẳng hoặc tâm trạng nặng nề, dễ làm mất đi sự trang nghiêm vốn có của nghi thức này.
Cái tâm tịnh và sự chuẩn bị: Nền tảng của một lần bao sái trọn vẹn
Trước khi chạm tay vào bát hương hay bài vị, điều quan trọng nhất không phải là dụng cụ cầu kỳ, mà là sự thanh tịnh từ chính người làm. Dọn bàn thờ không giống các công việc vệ sinh thông thường; đó là lúc con người đối diện với phần linh thiêng nhất trong ngôi nhà mình. Vì thế, người thực hiện thường được khuyên nên tắm rửa sạch sẽ, ăn mặc chỉnh tề, tránh xuề xòa hay vội vàng.
Nước dùng để lau dọn cũng mang ý nghĩa biểu trưng. Thay vì nước lạnh thông thường, nhiều gia đình chuẩn bị nước ấm nấu từ thảo mộc hoặc pha rượu gừng. Hơi ấm và mùi thơm nhẹ không chỉ giúp làm sạch bề mặt đồ thờ, mà còn tạo cảm giác ấm cúng, xua đi sự ẩm lạnh tích tụ sau một năm dài. Chiếc khăn lau nên là khăn mới, dùng riêng cho bàn thờ, như một cách phân biệt rạch ròi giữa không gian thờ tự và sinh hoạt thường ngày.
Trước khi bắt đầu, một nén hương được thắp lên để xin phép thần linh, gia tiên cho con cháu được bao sái, dọn dẹp. Khoảnh khắc chờ hương cháy quá nửa cũng là lúc người làm tự điều chỉnh nhịp thở, bỏ lại những xao động thường nhật, bước vào công việc với tâm thế chậm rãi và kính cẩn.
Rút chân nhang và lau dọn: Nhẹ nhàng để giữ sự “tĩnh” của bát hương
Trong toàn bộ quá trình bao sái, bát hương luôn được xem là phần quan trọng nhất. Theo quan niệm dân gian, bát hương cần sự ổn định, tĩnh tại, tượng trưng cho nền nếp và trật tự của gia đạo. Sai lầm phổ biến nhất là làm xê dịch bát hương trong lúc rút chân nhang hoặc lau chùi, khiến nhiều người lo lắng rằng đã “động” đến phần linh thiêng.
Khi tỉa chân nhang, thao tác cần chậm và chắc. Một tay giữ bát hương cố định, tay còn lại rút từng chân nhang đã cháy hết, tránh giật mạnh hay rút cả nắm. Số chân nhang để lại thường là số lẻ, như một cách giữ lại mạch hương khói liên tục từ năm cũ sang năm mới. Phần chân nhang đã rút không bị xem là đồ bỏ; chúng mang theo những lời khấn nguyện suốt một năm, vì vậy thường được gom lại, hóa thành tro rồi thả vào dòng nước sạch hoặc bón vào gốc cây.
Sau khi tỉa nhang, bát hương được lau nhẹ nhàng bằng khăn ấm đã vắt ráo. Nếu tro quá đầy, có thể xúc bớt để gọn gàng, nhưng việc đổ toàn bộ tro ra ngoài hay thay mới hoàn toàn thường chỉ làm khi thật sự cần thiết. Từ bát hương, việc lau dọn mới lan ra các vật phẩm khác trên bàn thờ, theo trật tự từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, để giữ sự ngay ngắn và cân bằng vốn có.
Khi mọi thứ đã được đặt lại đúng vị trí, nước mới được thay, hoa tươi được cắm lên, một tuần hương được thắp để báo cáo rằng việc dọn dẹp đã hoàn tất. Không gian lúc này thường mang mùi trầm hòa quyện với hương thảo mộc ấm áp, tạo cảm giác yên bình rất đặc trưng của những ngày cận Tết.
Kết bài
Tỉa chân nhang cuối năm, xét cho cùng, không phải là nghi thức phức tạp hay nặng nề về kiêng kỵ. Đó là một hành động chậm rãi giữa nhịp sống gấp gáp, nơi con người tạm dừng để chăm chút cho không gian tinh thần của gia đình. Khi hiểu đúng và làm với sự kính cẩn, việc bao sái không chỉ giúp bàn thờ sạch sẽ, trang nghiêm hơn, mà còn mang lại cảm giác nhẹ nhõm, như thể đã khép lại trọn vẹn một năm cũ. Và trong khoảnh khắc đứng trước bàn thờ tinh tươm ấy, nhiều người nhận ra: Tết thật sự bắt đầu từ sự an yên trong lòng, chứ không chỉ từ mâm cao cỗ đầy.
*Thông tin chỉ mang tính tham khảo, chiêm nghiệm
Tác giả: Ngân Giang
-
Những ngày đẹp để bao sái bàn thờ năm 2025
-
Tỉa chân nhang bao sái ban thờ chuẩn bị đón Tết âm lịch phải tránh ngay điều này kẻo phạm kỵ khó giàu
-
Tỉa chân nhang ngày ông Công ông Táo: Nên trước hay sau lễ cúng để tránh phạm kỵ?
-
Những điều kiêng kỵ khi lau dọn bàn thờ, tỉa chân nhang ngày ông Công ông Táo
-
Chuyên gia phong thủy nhắc nhở: Rút tỉa chân nhang nhớ để lại đúng con số này để "không phạm", bề trên ban lộc