Thứ Sáu, 27/07/2012, 21:37 [GMT+7]
.
.

Truyện ngắn: Điệu Rumba mê dại (I)

(Nghệ thuật mới) - Valse êm ả. Flamenco bốc lửa. Jazz uyển chuyển. Disco cuồng nhiệt. Và Twist, Foxtrot, Cha cha cha, Quickstep, Rumba. Các điệu vũ luôn là chính nó, một phương thức nối kết, một thứ nghi lễ của bản ngã con người, một phong cách dùng ngay cơ thể mình để giao hoà với vũ trụ, để biểu hiện bộc lộ niềm hân hoan vui sướng tột độ của chính mình, chúng có một chiều dài lịch sử.

Và với Hoan, Rumba, vũ điệu cặp đôi, không hiểu sao lại khiến nàng mê mẩn đến thế! Nàng mê mẩn đến mức có lúc đã tự hỏi, ai phát minh ra nó mà tài tình vậy! Và khi ở trong vòng mê dại của vũ điệu này, nàng mới hiểu, vì sao cái nước Đức nổi tiếng là văn minh thế mà cuối thế kỷ 19 lại rộ lên cả một phong trào chống lại nó.

Ấy thế, trong khi giao tiếp nam nữ ở ngoài đời thường có khoảng cách một tầm tay, thì ở đây, hai người, nàng và anh ta ôm nhau sát sàn sạt!

Trong từng bước nhảy của vũ điệu kỳ diệu này, trong vòng tay dắt dìu của người đàn ông, nàng bồng bềnh trong một cảm giác mỗi lúc một xa lạ. Thế đó, sống có nghĩa là cảm giác.

Và như vậy, trong sóng nhạc lúc giần giật, lúc dập dìu, trong ánh mắt giao tình quấn quyến của người đàn ông, nhiều lúc nàng thấy mình như từ hữu hạn tan biến vào cõi giới vô hạn, vô cùng.

- Chị có những bước nhảy thật tuyệt kỹ!

Ngay từ vòng nhảy đầu tiên, người đàn ông nọ đã ghé tai Hoan thầm thì vậy. Anh ta, một gã trai trẻ hơn nàng cả chục tuổi. Vóc hình đô lực sĩ nhưng không đến nỗi xộ xệ tuy có hơi thô. Một cặp mắt nhỏ luôn nhó nháy trên một khuôn mặt bừ bự nhưng được cái tươi tắn.

Nàng đã nở rộ trong lời khen của anh ta. Sung sướng thế, nàng mới học vũ điệu này có ba tháng, mới qua bốn phen, chẳng biết vũ điệu này có bao nhiêu phen, mà đã có bước nhảy thuần thục vậy!

Thật tình thì Hoan là một người đàn bà thông minh, nhậy cảm, ưa thích những cảm giác mới mẻ. Sức tiếp nhận của nàng vốn dồi dào lại diễn ra trong cảm hứng tự nhiên.

Đã thế, nàng lại gặp một người đàn ông dẫn dắt tài nghệ. Một khuôn ngực vạm vỡ. Một bờ vai rộng. Chưa nói tới những điệu nghệ trong mỗi động tác thót bụng, ưỡn ngực, nghênh đầu, nhón gót.

Mới chỉ là động thái đầu tiên, khi bàn tay anh ta đưa ra đỡ eo lưng nàng và có xu hướng xiết nàng về phía mình cho gần gụi hơn, nàng đã thấy xuất hiện cảm giác giao phó và tin cậy.

Rồi sau mấy vòng chuyển động nhịp nhàng, nàng đã lim dim mắt, hình dung ra, nàng và anh ta như một cặp bài trùng, kết hợp uyển chuyển trong một hình thế có tính đối xứng thật hoàn hảo. Ôi, vũ điệu Rumba cặp đôi sôi động đầy nhiệt hứng và dặt dìu!

- Chị đeo chiếc vòng cẩm thạch đẹp quá!

Anh chàng nói khi nhìn thấy cái vòng đá quý trên cổ tay Hoan. Rồi tiếp đó, lướt qua bộ đồ trang sức quyền quý trên đôi tai, trên các ngón tay và ở khuôn cổ nàng, anh chàng tán:

Vàng, bạc, đá quý, ngoài giá trị điểm tô trong các sinh hoạt văn hoá của người phụ nữ, còn có ý nghĩa bảo hiểm cho sức khoẻ, vì tính kỵ gió của chất liệu, vì sự cọ sát vào nơi các huyệt điểm quan trọng trên cơ thể con người.

Nàng gật đầu tán thưởng và thấy có cảm tình với anh ta, anh ta là một gã đàn ông tinh quái một cách dễ thương đấy chứ!

Thực ra thì việc Hoan đến với bộ môn khiêu vũ này là cả một quá trình rắc rối. Tốt nghiệp trường đại học kinh tế quốc dân, nàng có cả một tuổi trẻ dài mê say chức nghiệp của một kế toán trưởng và các bộ môn thể thao, như cầu lông, bóng chuyền.

Nàng là loại đàn bà được trời phú cho một dung nhan tươi đẹp và một vóc hình tuyệt hảo. Nàng sở hữu một gương mặt trái xoan đầy đặn. Một cặp mắt đen láy vừa tươi vui vừa thấp thoáng nỗi đa sầu đa cảm.

Một cái cằm xinh xinh chẽ đôi mà cánh tướng mạo học cho là dấu hiệu của chứng phong tình. Lấy chồng, sinh con, vèo cái tuổi bốn mươi tới, nàng xin về hưu non khi công ty của nàng gặp vận hạn, phải giải thể.

Lại đúng lúc ông chồng già hơn nàng một giáp, một giáo sư, một lý luận gia về nghệ thuật đã từng làm xao xuyến trái tim nàng hồi nàng còn trẻ, bị tai biến mạch máu não. May, tai biến nhẹ. Sau sáu tháng nằm liệt, ông đã phục hồi với tốc độ phi mã và thay đổi hẳn về tính tình  cùng nền nếp sinh hoạt.

Từ một người  kiệm lời, chín chắn, ông biến thành một kẻ đa ngôn và lập dị. Vùi đầu vào sách vở, ông khoe ngày nào cũng được họp mặt với các bậc tiền bối đã khuất, nghĩa là đọc các trước tác của họ, từ Hégel, Marx, Nietzsche, Freud đến Khổng Tử, Lỗ Tấn, Lê Quý Đôn.., ông khen các cụ là minh triết mà khiêm tốn vô tư và nhất là họp mặt xong không đòi hỏi  phong bì thù lao gì hết.

Trước khi bị cơn tai biến, ông là kẻ chủ trương luận thuyết: Văn học nghệ thuật là con ngựa. Lý luận phê bình là cái roi quất cho con ngựa lồng lên.

Giờ, sau những ngày dài chữa bệnh, ngẫm nghĩ quanh quéo thế nào đó, ông lại tung ra một luận điểm mới về tự do. Rằng, muốn có tự do thì phải hạn chế tự do, vì nếu không nghệ thuật vốn sống được nhờ tự do, cũng sẽ chết vì tự do!

Luận điểm mới này chẳng liên quan đến cuộc sống hưu trí có vẻ như êm ả, nhàn nhã của Hoan.  Cuộc sống vật chất dư dả. Hoan chỉ có một con trai mà lúc này nó đã được gửi đi du học ở Anh quốc rồi.

Căn nhà còn lại nàng cùng chồng nàng;  và trục trặc nếu có thì chỉ là, nàng và chồng, hai người vốn đã đồng sàng dị mộng, nay rốt cuộc cũng không còn ngủ chung giường, chung phòng nữa. Nền nếp sinh hoạt đổi thay.

Từ một kẻ ít năng lực nhưng nhờ văn chương mà ham mê tình dục và cũng bồ bịch như ai, giờ đây chồng nàng trở thành  kẻ hờ hững , thậm chí xa lánh hẳn chuyện chăn gối, vì  công năng  đàn ông  gần như đã bị triệt tiêu sau cơn tai biến.

Việc này gây một chấn động với  Hoan. Ăn tuỳ chủ, ngủ tuỳ chồng. Cảm xúc chung đụng vợ chồng của nàng cũng theo chồng mà la lả như cảnh chiều tà; cho đến lúc nàng bỗng giật mình,  chợt nhận ra đuôi mắt mình đã mờ mờ nét rạn chân chim,  làn da nơi mu bàn tay mình mất dần vẻ mịn màng, đã nhăn nheo và khô se.

Giận dỗi, nàng gọi chồng là cái Bã trầu  và bắt đầu rơi vào tâm trạng vô cùng buồn phiền. Trời, chẳng lẽ thế là nàng đang bước vào thời kỳ thoái triển, suy tàn! Mà nàng đâu đã hết ham muốn! Trái lại, nàng vốn là một bản thể ngùn ngụt sung mãn và dồi dào. Vào tuổi này, nàng rất hay để ý đến đàn ông.

“Cái lão thợ cắt tóc ở đầu ngõ nhà mình ngoại sáu mươi  rồi mà trông còn phong độ quá, mày nhỉ ! Chà, mày có thấy cái ông chơi cầu lông kia suýt soát bảy mươi rồi mà còn ngon quá không?”

Đó là những câu chuyện nàng thường nói với con bé Ôshin giúp việc. Nàng đang ở độ tuổi hồi xuân. Nàng hay quan tâm tới sắc đẹp của mình và gần đây bỗng  thấy thích chăm sóc đàn ông.

Vậy là sáng sáng, mặc ông chồng già thức giấc cặm cụi bên chồng sách của các nhà kinh điển, họp mặt với những danh nhân  đã khuất bóng, tìm kiếm luận cứ cho lý thuyết nghệ thuật sẽ chết vì tự do, nàng chống lại hoàn cảnh, bằng cách đi bộ ra công viên Thống Nhất, tham gia vào Câu lạc bộ sức khoẻ ngoài trời.

Công viên Thống Nhất, nơi thức dậy sớm nhất của thành phố cuốn hút ngay Hoan bằng tiết tấu sôi động rộn ràng của nó. Nàng tham gia nhóm Thể dục nhịp điệu. Ở đây, cứ ba mươi phút một, hàng trăm con người theo tiếng nhạc, tiếng hô phát ra từ một chiếc loa thùng nối với một máy cassette, nhảy nhót, vung tay, đá chân rậm rật.

Chủ nhân của chiếc loa thùng và máy quay băng nọ là một gã đàn ông tên Quanh. Sáng sáng, gã vác hai cái công cụ đó ra công viên này, thực hiện việc kinh doanh âm thanh bằng cách vặn nhạc lên phục vụ bà con vung tay, đá chân, nhảy nhót, và cuối buổi thu mỗi người một ngàn đồng.

Quanh là một gã đàn ông cao lớn, khoẻ mạnh, trước làm diễn viên trong một đoàn xiếc, chuyên đóng vai chân đế trong tiết mục chồng người, sau một tai nạn nghề nghiệp trật đĩa đệm, phải giải nghệ.

Tập được vài buổi, Hoan thấy ngay môn Thể dục nhịp điệu này không thích hợp với mình. Trẻ chưa qua, già chưa tới, nàng lạc lõng giữa đa phần thuộc lớp phụ nữ măng tơ nhí nhởn. Nhìn quanh, thấy có môn Thái cực quyền, nàng nhún mình, nói vui:

“Nào, cho bà gìa chờ chết tập với nào!” Và xin gia nhập cơ cấu này. Ôi, thái cực quyền! Uyển chuyển, chậm rãi, khoan thai mà chứa đựng bao nội lực trong mỗi động tác!

Thái cực quyền giản hóa hai mươi tư thế mở màn bằng động tác Dã mã phân tông, Bạch hạc lượng xí, Lâu tất ảo bộ, Thủ huy tì bà, Đảo quyền quăng, Tả  lãm tước vĩ… nghe cổ quái như tên các vị thuốc đông y, tập khó hơn múa! Nhưng Hoan quả là một năng lực cảm nhận nghệ thuật hơn người.

Tập sau mọi người đến ba tháng mà nàng chẳng những đã đuổi kịp lại còn vượt lên. Ông huấn luyện viên tóc bạch kim đỏm dáng hết lời khen ngợi nàng. Lại còn đưa nàng ra làm mẫu. Nàng đâu có còn là bà già chờ chết!

Tham gia nhóm tập này, với sự khích lệ của ông huấn luyện viên, nàng háo hức hơn, tươi trẻ hơn. Nhưng rồi cuối cùng nàng cũng lại dứt áo ra đi. Ấy là vì ghen tức, đố kỵ vốn là thuộc tính của đàn bà, kể cả các bà già.

Các bà ghen với Hoan vì Hoan trẻ hơn, đẹp hơn, tài hơn, được ông huấn luyện viên có thiện cảm,  săn sóc chu đáo hơn. Lũ khũ cả rồi, nhưng đã là đàn bà thì vẫn thích đàn ông, nên thoạt đầu là các bà ngấm nguýt, bĩu môi bĩu mỏ, sau là đặt điều nói xấu sau lưng nàng.

Chính là vào lúc gần như bơ vơ lạc lõng ấy, Hoan đã gặp gã đàn ông kinh doanh âm thanh bài thể dục nhịp điệu tên Quanh.

Hoá ra là sau khi đặt loa, bật cassette để đấy cho mọi người tập, Quanh còn lảnh ra một góc công viên, đóng vai thầy dạy các vũ điệu  phương Tây – một chức nghiệp mới rầm rộ phát triển mà cây đại bút Tô Hoài, bậc thầy chữ nghĩa gọi nôm na là thợ dìu.

Nơi tập là một góc nhỏ trong công viên, dưới mấy lùm nhãn còi. Và thế là Hoan bắt đầu tiếp nhận những động tác đầu tiên của điệu vũ Rumba dưới sự hướng dẫn của ông thợ dìu nhà nghề này .

Nào, 2, 3, 4 dừng!

2, 3, 4 dọc!

2,3,4 ngang!

2,3,4,quay!

2,3,4 mở tiến!

2,3,4 mở lùi!

Nhóm Hoan tham gia thoạt đầu chỉ có sáu, bẩy chị em cùng lứa tuổi lỡ cỡ như nàng. Hai cô giáo tiếng Anh trung học. Một chị dược sĩ. Một đại sứ phu nhân. Một nữ giám đốc. Một nhà thiết kế mẫu. Một cô bán vịt quay Quảng Đông.

Sau thì đông dần. Và toàn là các bà, các chị mặt mũi tốt tươi, gia cảnh đuề huề, no đủ phả phê, những  đang mong muốn kiếm tìm thêm suối nguồn tươi trẻ. Hoan, một lần nữa lại trội bật giữa đám phụ nữ trung tuổi trung lưu này.

“Này, đằng ấy tập mấy khoá rồi mà dẻo thế!” Chính các bà các chị phải kinh ngạc trước mức độ nhuần nhuỵ của Hoan, đặc biệt là sau thời kỳ tập đơn là giai đoạn ghép đôi. Chà, y hệt như trong đời sống thường ngày vậy thôi, một người đàn bà rất cần dựa cậy vào một người đàn ông.

Trong sự dẫn dắt của người đàn ông, nàng trở nên sinh động lạ lùng! Thì ra, nhờ bộ môn nghệ thuật này, Hoan khám phá ra mình.

- Chị là một người rất có năng khiếu khiêu vũ đấy!

- Anh nói thế với bao nhiêu phụ nữ rồi?

- Chị hãy tin Quanh đi!

- Thì tin!

- Chị ba mươi mấy mà trẻ thế?

- Ba  mươi mấy? Mình tuổi Mậu Tý.

Dừng lại sau mấy bước đi lả lướt, Quanh buông thõng tay, mặt sáng bửng.

Trời! Mình đoán có sai đâu. Tuổi Mậu Tý, xinh tươi, đa cảm đa tình, có đôi nhũ hoa đẹp, có tài ngoại giao và khiếu năng nghệ thuật tuyệt vời!

- Chà, nhảy đã giỏi mà tán cũng hay ra trò! Tôi đang gặp được ai thế này !

Câu nói và tiếng cười của Hoan cuốn theo làn gió của bước nhảy nhịp nhàng khởi sự từ Quanh . Trẻ trung, chuẩn xác, Hoan có cảm giác, ngay từ buổi đầu ghép đôi,  nàng và anh chàng thợ dìu đã ăn ý với nhau trong từng động tác hất chân, đánh gót, lắc đầu, rung ngực, quay vòng tới mỗi câu  chuyện trò.

- Này, sau  những buổi tập như thế này, có hay đi  đâu  không ?

- Đi đâu là thế nào ?

- À, đại để là đi vãn cảnh, đi pic níc, đi dự các hội hè!

- Chà, kiếm ăn lần hồi toát mồ hôi , còn đâu thì giờ!

- Nghe nói mà thương nhỉ ! Thế sau đây ta đi ăn cái gì thì được chứ?

- Bánh tôm Hồ Tây? Chả cá Lã Vọng ?

- Không ! Ở ngay trong công viên này thôi .

Sau một động tác lắc mình điệu nghệ,  Quanh nghoeọ  đầu, vui vẻ :

- Mình muốn  mời Hoan hôm nay đi ăn một bữa đặc sản cá bớp nấu với  lá lốt.

Hoan cười:

- Thôi, cá bớp để bữa khác. Hôm nay mình chiêu đãi Quanh món bún ốc nguội cơ. Nào, nghỉ  tập đã nhé !

Quán bún ốc nguội ở ngay góc công viên. Gọi hai suất bún, Hoan kéo ghế mời Quanh. Trời nóng. Nàng cởi áo khoác ngoài. Gió mát từ mặt hồ hắt lên thoa vuốt khuôn ngực trĩu nặng sau tấm áo lót cổ rộng mầu đen tuyền, viền đăng ten trắng , hở tới chân đôi nhũ hoa của nàng.

Thoải mái, nàng ghé sát lại Quanh: Cả thành phố này chỉ có mỗi con bé này  nấu dấm bỗng rượu là ngon thôi. Rồi đánh tia mắt  về phía quầy hàng, nàng hạ giọng, rủ rỉ:

- Trông nó kìa. Gái quê mà hơ hớ ngon lành hết ý chưa!  Chậc ! Vậy mà đức phu quân thợ xây lại ngã dàn giáo nằm liệt nửa năm nay rồi thì có sầu đời không !

Quanh nuốt nước bọt đánh ực, dụi đầu thuốc lá vào cạnh bàn.

Khách ăn đều là những người tập thể dục buổi sáng trong công viên. Bàn nhựa xanh rải la liệt dưới các gốc liễu già. Hai đĩa bún và hai bát dấm bỗng nguội vừa bưng tới bàn thì chuông điện thoại di động đổ hồi. Hoan vội mở túi xách. Con bé Ôshin hỏi:

Hôm nay ông nhà muốn ăn bít tết, ý cô thế nào? Hoan đáp: Mày ra quầy hàng thịt bà Quý mua cho lão Bã trầu ấy ba lạng phi lê bò.

Thì vừa lúc Quanh nhổm dậy, nói xin lỗi chị Hoan, rồi bước nhanh về phía cái bàn cách chừng dăm bước chân. Ở đó một ả tóc xoăn bụt ốc, cổ cao, mắt xếch, da nâu đang ngồi với một gã tóc xoã gáy, áo sơ mi cổ cánh giơi màu vàng choé.

Cất điện thoại vào túi xách tay, ngẩng lên , thoáng cái Hoan  đã thấy Quanh từ chiếc bàn nọ trở về, trên tay là một chiếc áo sơ mi kẻ ca rô còn bọc trong giấy bóng kính.

- Ai đấy, anh Quanh?

- À, cô này cách đây hai năm có theo một lớp khiêu vũ mình dậy. Được cái chăm chỉ và ham mê. Vừa rồi đi thi ở Singapore được xếp thứ năm, đoạt danh hiệu Đôi giầy đồng. Cô ấy tặng mình chiếc áo này.

Hoan giơ tay đón cái áo. Vô ý để đôi đũa rơi trên đất, nàng vội cúi xuống nhặt. Ngẩng lên, nhận ra như có một tia nắng nóng sực vừa lọt vào giữa cái khe sâu của hai bầu vú nở nang của mình, mặt nàng bỗng đỏ lậng.

- Anh Quanh ăn đi! Để gọi con bé nó đưa đôi đũa khác. Hừ, cái áo hàng rởm. Của Ba Tầu Chợ Lớn. Chứ đâu phải của hãng Pierre Cardin! Để hôm nào mua tặng anh một cái hàng xịn cơ.

- Chà!

- Chê à?

- Đâu có.

- Đừng khách sáo.

- Nhất trí!

- Quanh này, nói thật với Quanh là kinh tế nhà mình khá thoải mái, không đến nỗi nào đâu. À này, sao hôm rồi bỗng dưng lại hỏi: Chị ba mươi mấy? Chả lẽ mình còn trẻ thế cơ à!

Mặt bì bì, ngây ngây, rời mắt khỏi khuôn ngực Hoan, Quanh lại nuốt nước bọt đánh ực:

- Trẻ thật đấy! À, vừa rồi có ai gọi điện cho chị thế?

- Tò mò hay ghen ngược đây?

- Ghen ngược là thế nào?

Hoan tum tim:

- Kể cho mà nghe nhé. Ông xã nhà mình hồi chưa bị xuất huyết não rồi trở thành vô tích sự mà mình vẫn gọi là cái Bã trầu như bây giờ ấy mà, cũng là một trang nam nhi trăng gió ra phết.

Lão có một con bồ nhí. Chẳng hiểu nguồn cơn thế nào, nổi  cơn ghen nồng nã, thế là cô nàng thuê một bọn nặc nô đến gây sự với mình. Quanh có biết thế nào không? Ba thằng mặt mũi dữ dằn hùng hổ đi tới, nhưng quái lạ chưa, vừa trông thấy mình đã đánh bài ù té quyền, chạy đứt dép.

Về sau hỏi mới biết, chạy về đến nhà cả bọn mới hổn hển bảo nhau: Chị nàng xinh đẹp thế, lại là vợ lão ấy, thế thì hoá ra ghen ngược à!

- Hà hà... Thế thì hiểu rồi! Hiểu rồi !

Quanh cười, mắt nhó nháy. Rồi gật gù, vẻ sành sỏi:

- Nói thật nhé. Đẹp và có năng khiếu như Hoan, học hết chương trình, ra vũ trường thì thiên hạ cứ gọi là lác mắt và đi thi thì danh hiệu Đôi giầy vàng dứt khoát là ăn chắc!

Sung sướng, Hoan nghển lên, chạm môi đánh chút vào má anh thợ dìu, thì thầm và suồng sã: Ừ, hôm nào ra vũ trường nhé. Còn bây giờ, nghe đây, trông mặt gian rất đáng nghi, nhưng tạm tha cho, ăn xong đi siêu thị Metro mua cho cái sơ mi Pierre Cardin mà mặc cho đáng mặt anh trai, nghe không!

Kỳ II: Truyện ngắn: Điệu Rum Ba mê dại

  • Ma Văn Kháng
;
.
.
.