Đời người, bởi quá để tâm nên thống khổ vô bờ

( PHUNUTODAY ) - Chúng ta đều chỉ là khách qua đường giữa trời đất, rất nhiều con người và sự việc, chúng ta đều không thể làm chủ được, mọi thứ cứ hãy tùy duyên.

 Đời người, chẳng qua chỉ như một ly trà

Đầy cũng vậy, vơi cũng vậy, có gì phải tranh luận.

Nồng cũng vậy, nhạt cũng vậy, mỗi cái đều tự có hương vị riêng.

Vội vàng cũng vậy, chậm rãi cũng vậy, thế thì đã làm sao.

Ấm cũng tốt, mà lạnh cũng tốt, ta hãy nhìn nhau với một nụ cười.

tra-thai-nguyen-ngon(3)

Đời người, bởi quá để tâm, vậy nên thống khổ vô bờ

Bởi quá hoài nghi, vậy nên mới tổn thương nhau.

Bởi vì xem nhẹ, vậy nên lúc nào cũng vui vẻ.

Bởi vì nhìn thấu, vậy nên luôn cảm thấy hạnh phúc.

Chúng ta đều chỉ là khách qua đường giữa trời đất, rất nhiều con người và sự việc, chúng ta đều không thể làm chủ được, mọi thứ cứ hãy tùy duyên.

Khoan thứ cho người, cũng là giải thoát cho mình

Khi chúng ta bị hiểu lầm, bạn sẽ dành bao nhiêu thời gian để phân trần giải thích.

Mỗi người chúng ta thật ra đều quá cố chấp.

Thay vì cố gắng đau khổ xoay chuyển phán xét của người khác, chi bằng hãy âm thầm chịu đựng, cho người ta thêm chút thời gian và không gian để hiểu bạn nhiều hơn.

Thật ra, tha thứ cho người khác, cũng bằng như tha thứ cho bản thân mình. Tha thứ cho bản thân, cũng là tha thứ cho người khác.

Khóc và cười

Mỗi khi bạn khóc, chỉ có thể khóc một mình, không người nào để tâm đến sự yếu đuối của bạn, bạn chỉ có từ từ lựa chọn sự kiên cường.

Còn như bạn cười, thì cả thế giới đều sẽ mỉm cười với bạn.

Bạn cho thế giới một tia sáng, thế giới này sẽ trả cho bạn cả một mùa xuân.

Rất nhiều lúc, chúng ta đều là bước đi trong nỗi cô đơn, đừng kỳ vọng người khác đến hiểu rõ tâm hồn bạn, tán thành cách nghĩ của bạn.

Cần phải biết rằng, bạn chỉ là bước trên đường nơi thế gian, và thế gian trao lại cho bạn cả một khung trời.

arJ5AR-20170413-nghe-noi-day-la-chuyen-hai-huoc-nhat-the-gioi-99-nguoi-doc-xong-se-cuoi

Chữ “Đạm” (淡), một bên là nước, một bên là lửa

Đời người, một nửa là vượt mọi chông gai, một nửa là giã từ sự nghiệp khi đang trên đỉnh vinh quang.

Nước – lửa vốn không thể dung hòa với nhau, người tạo chữ lại khéo léo kết hợp hai chữ này với nhau, vén mở ý vị thật sự của chữ “Đạm” (xem nhẹ). Đây chính là cương nhu kết hợp.

Trăng khuyết thì lại tròn, trăng tròn thì lại khuyết.

Cảnh giới cao nhất của đời người, không phải là một mực “tiến lên”, cũng không phải là một mực “thoái lùi”.

Con người, chẳng qua là khách qua đường nơi thế gian, mọi chuyện hãy cứ để tùy duyên.

Niềm vui của thành công, thỏa mãn của thu hoạch không ở điểm cuối cùng của sự nỗ lực, mà là trong quá trình cố gắng.

Con đường bạn phải tự mình bước đi thì phải tự chính bạn bước đi, người khác không cách nào thay thế được.

Đi tốt con đường mình đã chọn, chúng ta đã từng khát khao tình tiết lắt léo của vận mệnh, đến cuối cùng mới phát hiện, phong cảnh duyên dáng nhất của đời người, lại là điềm tĩnh và bình thản trong tâm.

Chúng ta từng cầu mong có được sự công nhận của bên ngoài, nhưng đến cuối cùng mới biết, thế giới là của bản thân mình không chút liên quan với người khác.

Chúng ta từng so đo với hồi báo mà bản thân đã phó xuất, đến cuối cùng mới hiểu được. Hết thảy những thứ có được, đến cuối cùng sẽ mất đi, chỉ còn lại một mớ hư danh.

Con người, chỉ là khách qua đường giữa trời đất, hết thảy đều hãy tùy duyên. Đi tốt con đường đã chọn, bạn mới có thể là chính bản thân bạn!

Một phần duyên phận tốt là tùy duyên; một phần cảm tình tốt là tùy tính. Trong đời có được bạn bè là hạnh phúc, có tri kỷ là điều khó được, có tri âm là thứ khó cầu. Thành tâm gặp chân tình, chân tình sẽ gặp chân nhân.