Lên chùa xin lộc đầu năm: Những gì bạn xứng đáng được nhận, không xin nó cũng đến

( PHUNUTODAY ) - Cứ tháng giêng mọi người lại đổ xô đi chùa cầu may mắn, cầu giàu sang nhưng có phải cứ xin là được?

Tôi là người theo chủ nghĩa duy tâm, nhưng không mê tín dị đoan.

Tôi tin là có Thượng Đế, người có thể tạo ra những phép mầu. Tôi tin vào luật nhân quả, gieo gì thì sẽ gặt nấy. Tôi tin vào luật bảo toàn, được cái này thì sẽ mất cái kia. Tôi tin vào vòng luân hồi, như bốn mùa xuân hạ thu đông nối tiếp nhau…

Nhưng tôi không tin vào những chuyện mê tín dị đoan, do những người giả thần giả quỷ bày ra ngày càng nhiều trong các dịp Lễ, Tết gần đây, khiến cho các lễ hội dân gian mất đi vẻ đẹp truyền thống, mà thay vào đó là hương khói mù mịt, là sự chen lấn xô đẩy, là cảnh tranh nhau xin triện xin chữ xin tài xin lộc trong những địa điểm được cho là linh thiêng.

Có người đặt câu hỏi, vì sao người phương Tây đến nhà thờ chỉ để xưng tội, để sám hối, để mong được tha thứ; còn người phương Đông chúng ta cứ lên chùa là xin: nhẹ nhàng thì xin sức khoẻ xin bình an, tham lam hơn thì xin tiền tài xin danh vọng, nói chung xin đủ thứ có lợi cho mình?

xin-loc-3

Tôi không tin vào chuyện cứ xin thì sẽ được!

Nếu xin mà đỗ đại học thì cần gì ôn thi? Nếu xin mà có thóc ăn thì cần gì gieo hạt? Muốn có sức khoẻ thì hãy ăn uống điều độ tập thể dục hàng ngày, tại sao phải xin ai?

Có người nói, tôi lên chùa chỉ xin sự bình an thôi. Bình an thôi ư, cũng chẳng ai có thể cho bạn. Bởi vì, sự bình an đến từ bên trong chứ không đến từ bên ngoài. Sự bình an đến từ những việc bạn không làm như: không nói dối, không ăn cắp, không mưu mô, không dèm pha, không ngổ ngáo, không hại người,…

Sự bình an cũng đến từ những việc bạn đã và sẽ làm như: kính già, nhường trẻ, giúp đỡ mọi người…

Đốt hương và vàng mã là một nghi lễ rất đẹp, nó tạo ra một không gian tâm linh giúp chúng ta như được giao tiếp với tổ tiên, với những người đã khuất.

Nhưng khi khói hương mù mịt như đốt một đống rơm thì tôi ngờ rằng, không chỉ những người sống ngạt thở mà những người đã khuất cũng ngán ngẩm.

Mấy năm trước tôi có dịp trò chuyện với một bác lớn tuổi, một phật tử quy y tam bảo. Tôi hỏi “Ngày tết bác có lên chùa xin lộc xuân không”? Bác trả lời: “Những gì bạn xứng đáng được nhận, không xin nó cũng đến. Những gì bạn không xứng đáng được nhận, thì xin bao nhiêu cũng chẳng có ai cho”..

7 điều bạn nên ghi nhớ để có được một đời hưởng phúc dài lâu

xin-loc-2

1. Giữa người với người, có thể gần, cũng có thể xa. Giữa việc với việc, có thể phức tạp, cũng có thể giản đơn. Tình cảm trong đời, có thể sâu, cũng có thể cạn. Đừng mong cầu mọi người đối xử với mình đặc biệt, cũng chẳng nên hy vọng họ sẽ bớt đi những toan tính.

2. Cuộc sống có người nói ít làm nhiều, cũng sẽ có kẻ chỉ biết hoa chân múa tay. Nhưng bạn chẳng nên quá bận lòng, hãy sống tốt cuộc đời của mình, làm tốt những việc của mình. Còn lại tất cả cứ thuận theo Đạo Trời mà tùy duyên đối đãi.

3. Có một số việc, vừa chỉ phân trần trắng đen đã thành quá khứ. Có một số người, giận hờn vài ngày đã trở thành dĩ vãng. Có những nỗi đau, vừa cười lên đã tan thành bọt nước. Có những hoàn cảnh, nhờ chịu chút thương đau mà trở nên kiên cường.

4. Có những chuyện thoạt nhìn thì rất lớn, rất hệ trọng nhưng qua một thời gian ngoảnh lại thấy chỉ như mây khói bay. Có những nỗi đau tưởng như long trời lở đất nhưng thời gian qua đi tất cả đều tan thành dĩ vãng. Vậy tùy duyên mà sống, đừng để phải thương đau.

5. Trong lúc tuyệt vọng nhất hãy nhớ rằng bạn vẫn còn có một sinh mệnh, bạn vẫn còn có một ngày mai. Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng. Mọi chuyện đến tận cùng rồi cũng ổn, nếu còn chưa ổn thì chưa phải tận cùng. Cuối đường hầm tối như mực, bạn hãy tin vẫn còn ánh sáng le lói ở đầu kia.

6. Trên đời thực ra có một số việc không cần để tâm, có để tâm cũng chẳng thể làm gì được. Thế thì hãy buông xả, tùy duyên.

7. Làm người mê đừng mê quá sâu, mê quá sâu sẽ khó thức tỉnh. Lời đừng nói quá tận, nói tận rồi thì thương tổn nhau. Việc đừng quá tuyệt tình, tuyệt tình rồi khó có đường lui. Tình đừng đắm quá sâu, đắm chìm sâu càng khó thoát được. Lợi đừng coi quá nặng, đặt nặng rồi càng không sáng suốt.