Nhắn nhủ xúc động của Thần đồng Đỗ Nhật Nam khi phải ở lại Mỹ mùa dịch Covid-19: "Em muốn về với bố mẹ..."

( PHUNUTODAY ) - Gần đây, cư dân mạng đang rần rần truyền tay nhau câu chuyện cảm động về Thần đồng Đỗ Nhật Nam và mẹ. Nam tâm sự: "Em muốn về với bố mẹ..."

Hiện nay, Việt Nam và nhiều nước trên thế giới đang phải gồng mình lên từng ngày để chống chọi lại đại dịch khủng khiếp mang tên Covid-19. Nhiều tỉnh thành trong cả nước đã phát công văn cho phép học sinh nghỉ học hết tháng 3. Và nhiều du học sinh Việt sinh sống ở các nước Mỹ, Châu Âu cũng đang phân vân giữa việc ở hay về nước.

Gần đây, cư dân mạng đang rần rần truyền tay nhau câu chuyện cảm động về Thần đồng Đỗ Nhật Nam và mẹ. Vào năm 2018, Đỗ Nhật Nam đã trúng tuyển Đại học Pomona, Mỹ. Thế nhưng, trước diễn biến phức tạp của Covid-19, ngôi trường của cậu thông báo sẽ cho sinh viên nghỉ học, có thể ngày về nghỉ xuân cũng là ngày kết thúc năm học.

Chị Phan Hồ Điệp - mẹ thần đồng Đỗ Nhật Nam đã chia sẻ về sự phân vân của cậu con trai nhỏ trước việc đi hay ở. Với Nam, học trường là điều tuyệt vời nhất, cậu không muốn việc học bị gián đoạn, và cũng cần tránh di chuyển tại thời điểm này để bảo đảm an toàn cho mọi người. Thế nhưng, Nam cũng rất muốn được trở về đoàn tụ với bố mẹ....

Đỗ Nhật Nam và mẹ

Đỗ Nhật Nam và mẹ

Tâm thư xúc động của thần đồng Đỗ Nhật Nam

"Hôm qua trường Nam gửi thư thông báo việc sinh viên sẽ học online và chưa biết thời gian quay lại trường, có thể ngày các con về nghỉ xuân cũng là ngày kết thúc năm học. Mình nhắn tin cho Nam hỏi:

- Em ổn không?

Nam bảo:

- Em ổn nhưng hơi buồn mẹ ạ. Học ở trường tuyệt vời quá, em không muốn việc học bị gián đoạn. Nhưng biết làm thế nào.

- Thế các học sinh quốc tế sẽ về nước chứ em?

- Cũng không rõ lắm mẹ ạ. Các bạn Trung Quốc, Hàn Quốc nhà trường đồng ý cho ở lại. Còn em thì đang phân vân xem nên ở hay về. Ở lại em làm được nhiều việc hơn, cũng tránh di chuyển vào thời điểm này. Nhưng em cũng muốn về với bố mẹ…

Một khoảng im lặng dài… Mình biết Nam đang xáo trộn nên không đưa ra lời khuyên gì. Một năm học đầy biến động với tất cả sinh viên. Phải chia tay sớm với bạn bè, với thầy cô, chắc chúng cũng hụt hẫng lắm. Nhưng không sao đâu Nam, mình có mái ấm mà. Mái ấm không chỉ là mái nhà trên đầu chúng ta.

d0d4b426a7664e381777

Đó là nơi ta cảm thấy được yêu thương và nơi ta yêu thương người khác. Mái ấm có những người chờ đợi ta sau bậc cửa, người cố gắng để một ngọn đèn chờ người về khuya. Mái ấm có những người ôm lấy ta sau một ngày mệt mỏi và lách rách cằn nhằn về muôn nỗi mưu sinh. Mái ấm khiến ai tang bồng hồ thỉ vẫn chùng lòng: Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt/ Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà. Mái ấm là nơi từ đó, em bước ra ngoài dài rộng. Em có nhớ trò chơi mẹ với em từng chơi Thinking outside the checkbox - để em biết, không thể phân chia thế giới loài người thành các hộp: da trắng, da đen, đàn ông, đàn bà… một cách lạnh lùng.

Mẹ cũng nhớ bài thơ em làm về "giọng mẹ" trên chuyến tàu điện cuối năm.

"Trên chuyến tàu điện chiều nay

Em bỗng nghe tiếng gọi: Nam ơi!

Giọng ai như giọng mẹ

Em vụt quay lại tìm

Những khuôn mặt người băng qua em

Tuyết trắng băng qua em

Những hàng cây khô mùa đông băng qua em

Nhưng không thấy mẹ...

Cảm giác hụt hẫng chơi vơi

Giá mà có giọng mẹ cho em "bám vào", cho em đỡ lạnh

Mẹ ở đâu giữa ngàn người màu da khác nhau, quốc tịch khác nhau, tiếng nói khác nhau

Mẹ giấu lời gọi "Nam ơi" ở chỗ nào mà em tìm không thấy

Hay mẹ giấu trong cánh chim cô đơn bay ngang bầu trời NewYork

Hay mẹ giấu trên thửa đồng hoang tuyết giá phủ dày

Hay mẹ giấu trong ngọn gió lang thang của mùa đông xứ tuyết

Hay mẹ giấu trong ánh mặt trời, trong ánh trăng đêm

"Nam ơi" em nhắc lại giọng mẹ

Và em tìm ra rồi, nó ở ngay đây

Trong trái tim em, trong lòng bàn tay em, trong lồng ngực em ấm áp

Giọng mẹ tròn đầy như giọt nước long lanh

Giọng mẹ "lăn" mãi theo từng nhịp tàu, xình xịch u u

Nên em thấy hoa đào của mùa đông xứ Bắc

Nên em thấy bếp lửa hồng tươi mẹ đợi em về

Thấy khoảnh sân thưa và giàn hồng vấn vít

Thấy cơm thơm trong khói đượm hiên nhà

"Nam ơi" và "Mẹ ơi"

Em sẽ ôm giọng mẹ đi khắp nơi

Mẹ nhé!"

Ừ, có mẹ đây rồi Nam! Chắc Nam như bao bao bạn du học sinh khác lòng thầm nhắc: Tạ ơn cuộc sống con còn đó/ Một mảnh quê hương để trở về/ Để mai trong lúc bơ vơ nhất/ Điện thoại đầu kia có người nghe...

Mẹ nghe đây rồi… Cứ bình tĩnh rồi mọi việc sẽ ổn thôi em, em và tất cả các bạn bè, tất cả những người đang lao đao, bất ổn, nhọc nhằn...

Rồi sẽ ổn thôi!"