Ông Nguyễn Sĩ Dũng:Có cách nào để khỏi mất tư cách?
(Trái hay Phải) - Tại sao các bậc phụ huynh phải đẩy phẩm giá của mình xuống thấp đến như vậy, con không được vào trường Thực nghiệm thì cũng đã là tận cùng của thế giới đâu? Có cách ứng xử nào khác để khỏi mất tư cách của mình không?.
| TIN LIÊN QUAN |
|---|
LTS: Do sơ xuất trong khâu biên tập nên khi xuất bản nội dung cuộc trao đổi giữa phóng viên và ông Nguyễn Sĩ Dũng đã có nhiều sai sót trong ngôn từ. Ngay sau khi nhận được phản hồi của ông Nguyễn Sĩ Dũng, tòa soạn đã chỉnh lại toàn bộ nội dung theo đúng ý tưởng của tác giả và chân thành xin lỗi ông Nguyễn Sĩ Dũng vì sự cố này. Rất mong độc giả lượng thứ.
![]() |
| Phụ huynh chen chúc nhau, đạp đổ cổng trường Thực nghiệm mua hồ sơ xin học cho con |
Có nhiều nguyên nhân khiến các phụ huynh đạp đổ cổng trường Thực nghiệm, Hà Nội để mua đơn xin cho con vào học lớp 1.
| LTS: Tít bài lần đầu xuất hiện có tên: Ông Nguyễn Sĩ Dũng: Đạp đổ cổng trường xin học là con buôn là do tòa soạn đặt, không được sự đồng ý của ông Nguyễn Sĩ Dũng, chúng tôi đã sửa lại như hiện nay, xin chân thành xin lỗi ông Nguyễn Sĩ Dũng và cáo lỗi cùng độc giả. |
Trước hết, họ vì con cháu. Các bậc phụ huynh này cho rằng ở Trường thực nghiệm con cháu họ sẽ được giáo dục tốt hơn. Thế thì cái tốt hơn đó là cái gì? Phải chăng đó là việc con trẻ được dành nhiều thời gian hơn để vui chơi? Là việc các cháu có quyền phản biện lại thầy cô để bảo vệ chính kiến của mình? Là việc quan hệ giữa thầy và trò là bình đẳng và thân ái?... Có vẻ như mọi chuyện ở đây đang đi theo nguyên lý: “Trẻ em không phải là chiếc bình phải được đổ đầy, mà là ngọn đuốc phải được thắp sáng”.
Có thể, hệ thống giáo dục chính quy của chúng ta đang có vấn đề khi quá coi trọng mô thức giáo dục “gọi dạ, bảo vâng”. Rồi những tiêu cực, tham nhũng trong hệ thống này cũng đang ảnh hưởng không nhỏ đến việc hình thành nhân cách của các cháu. Đó là chưa kể đến hiện tượng học thêm, học nếm rất không minh bạch.
Chưa nói tới chuyện trường Thực nghiệm là trường của Ngô Bảo Châu. Ông bố, bà mẹ nào chẳng mong muốn con mình sẽ là Ngô Bảo Châu tiếp theo của Việt Nam.
Thứ hai, những thành tích của trường Thực nghiệm đã quá rõ. Tất nhiên, nếu thiếu sự đào tạo của những trường hàng đầu ở Pháp thì không thể có Ngô Bảo Châu. Nhưng không có độ mở của tư duy khi được đào tạo trong trường Thực nghiệm, chắc gì Ngô Bảo Châu đã vươn lên được như vậy.
Điều đó đồng nghĩa, trường Thực nghiệm có những dấu ấn nhất định. Đối với các ông bố bà mẹ Việt Nam, con họ không thua gì Ngô Bảo Châu cả. Vì vậy, tại sao con họ không thể tiếp nhận điều kiện giáo dục tương tự để có thể trở thành những Ngô Bảo Châu?!
Thứ ba là vấn đề tâm lý. Trường Thực nghiệm là một cơ hội tốt nhưng không phải là tất cả. Hiện tại Hà Nội có rất nhiều trường tư, rất nhiều trường Quốc tế. Các ông bố bà mẹ rất dễ dàng chọn một mô hình khác, nếu không ngang bằng về chất lượng đào tạo thì ít nhất cũng giúp con họ tránh khỏi hệ thống giáo dục đang có nhiều bất cập hiện nay. Ở đây, rõ ràng đã tồn tại tâm lý bầy đàn, a dua, coi thứ phải xếp hàng là thứ tốt hơn.
Ngoài ra, còn là yếu tố văn hóa. Tại sao các bậc phụ huynh phải đẩy phẩm giá của mình xuống thấp đến như vậy, con không được vào trường Thực nghiệm thì cũng đã là tận cùng của thế giới đâu? Có cách ứng xử nào khác để khỏi mất tư cách của mình không?
Những bậc phụ huynh ấy bắt đầu sự nghiệp giáo dục của con cháu họ theo cách như vậy có phải là một tấm gương không?
Ở đây, nhà trường cũng không phải là hoàn toàn vô can. Họ giải thích, không lường trước được số lượng đăng ký lại nhiều đến như vậy. Thực tế, số người đăng ký bao giờ cũng hơn số lượng xét duyệt, sao suốt bao nhiêu năm, họ không có cách nào làm cho việc nhận hồ sơ trở nên văn minh hơn, trân trọng con người hơn?
Ví dụ, làm theo cách của ngân hàng, ai đến trước thì ấn máy lấy số tích kê trước hoặc tạo điều kiện để phụ huynh đăng ký online... Hay cứ phải hành hạ, phải làm cho các phụ huynh chen đẩy nhau như ở chợ mới là trường "danh giá"?
- TS Nguyễn Sĩ Dũng.










