Cuộc hội ngộ kì diệu sau 47 năm của gia đình Mỹ với người con Việt Nam chưa hề biết mặt

( PHUNUTODAY ) - Cuộc sống là thế, muôn màu muôn vẻ, muôn hình vạn trạng, hạnh phúc xen lẫn khổ đau. Và con người luôn trong tư thế sẵn sàng trên hành trình khám phá cuộc sống.

Trang Loves What Matters vừa đăng tải những bức ảnh hội ngộ của một gia đinh Mỹ với lời dẫn truyện của Cara, người em gái út của gia đình. Cara có bố và cậu cùng là quân nhân trong chiến tranh Việt Nam. Cả hai đều trở về quê hương nguyên vẹn sau khi cuộc chiến kết thúc. Tuy nhiên cả hai người đều không biết rằng, cha của Cara đã để lại một phần máu thịt của mình trên dải đất hình chữ S xa xôi đó. 

Bản xét nghiệm kì diệu

Chỉ cho đến gần đây, khi một trong những người anh trai của cô thực hiện xét nghiệm ADN 23andMe, họ mới biết rằng ở bên kia đại dương có một ai đó cũng mang cùng dòng máu với mình. ADN 23andMe là chương trình xét nghiệm gen cho phép kết nối và tìm ra những người có cùng huyết thống. Ban đầu khi biết tin, cả gia đình cô đều sốc, họ hồi hộp theo dõi các tính toán, thực hiện một vài cuộc điều tra nhỏ để xác định xem người có cùng huyết thống đang ở nơi xa xôi đó rốt cuộc là ai. Và họ đã nhận ra người ấy chính là anh em trai cùng cha khác mẹ của mình, người con trai mà cha họ không bao giờ biết đến sự tồn tại của anh trên cuộc đời và trong cuộc sống của ông. 

477

Nghĩ đến tình cảnh của anh mình, người cũng đang khao khát được tìm về nguồn cội, Cara xúc động: “Ban đầu chúng tôi cảm thấy rất đau lòng nếu chúng tôi không kịp tìm lại được nhau trước khi anh ấy có cơ hội gặp lại cha mình”. Tuy nhiên cảm xúc này nhanh chóng bị thay thế bởi cảm giác hồi hộp và ngóng đợi ngày đoàn tụ. 

Cara chia sẻ rất chân thành về khái niệm “gia đình”: 

“Nếu bạn có quen biết tôi, bạn chắc hẳn biết rằng tình yêu tôi dành cho gia đình của mình sâu đậm như thế nào. Gia đình chúng tôi trải trên khắp đất nước, với nhiều thế hệ tiếp nối, đã trải qua nhiều ngành nghề và bao gồm rất nhiều những lý tưởng sống khác nhau. Nhưng chúng tôi giống như những mảnh ghép đang cùng nhau tạo nên giấc mơ Mỹ. Và tôi vô cùng biết ơn về điều đó. Gia đình tôi không coi nhẹ bất cứ việc gì. Khi cười, chúng tôi cười với niềm vui tự bên trong. Khi buồn, chúng tôi khóc cùng với nhau. Quan trọng hơn, khi yêu thương, chúng tôi yêu thương bằng trọn vẹn trái tim mình. Tôi có tất cả những điều mà một người có thể mong mỏi từ gia đình của họ”. 

Hồi hộp chờ đợi ngày hội ngộ

Đó cũng là lý do vì sao, khi tìm thấy người anh trai lưu lạc đến gần nửa thế kỷ, cả gia đình Cara lại hồi hộp và ngóng chờ đến thế. Tình yêu thương mạnh mẽ trong gia đình ấy đang thôi thúc họ đón nhận và trao gửi yêu thương cho thành viên thiệt thòi nhất. Hãy cùng Cara nhớ lại những ngày trước cuộc hội ngộ đáng nhớ:

“Tôi đã trao đổi tin nhắn với cháu trai tôi, người đã cho tôi số điện thoại và trang Facebook của anh trai. Khoảnh khắc mà tôi nhìn thấy hình ảnh của anh ấy, tôi nhìn thấy cái mũi, đôi tai, cái cằm, mái tóc của cha tôi – Tất cả đều ở đó. Người đàn ông này sau giây phút đó đã trở thành anh trai tôi không còn chỉ vì chung dòng máu, mà vì tôi thực sự mong ước điều đó. 

Với đôi bàn tay run run, tôi gọi nhấn số điện thoại và để lại tin nhắn lạ lùng nhất mà tôi đã từng gửi cho ai đó: “Xin chào, em là Cara, và em nghĩ rằng anh là anh trai em”. 

Anh ấy đã gọi lại cho tôi không lâu sau đó. Cả hai chúng tôi đã cùng khóc, cùng nói cho nhau nghe niềm hạnh phúc khó tả khi tìm lại được nhau một cách diệu kỳ. Chúng tôi trao đổi tin nhắn với nhau mỗi ngày trước cuộc hội ngộ. Chúng tôi trao đổi với nhau những bức ảnh của gia đình và những câu chuyện về cuộc sống. 

22134249394_0cc565dd01_b

Cara cho biết anh trai cô đã được một gia đình tại Nha Trang nhận nuôi. Đó là một gia đình nhân hậu, họ đã luôn ủng hộ anh trai cô tìm về nguồn cội. Từ khi ý thức được về bản thân, anh trai của Cara đã biết mình là con của một người lính Mỹ. Anh ấy luôn lo sợ rằng cha mình có thể nằm trong số 10.000 lính mỹ đã tử nạn. Sau đó, con trai đã giúp anh làm xét nghiệm ADN để tìm gia đình ở Hoa Kỳ nhưng thất bại. Anh trai Cara đã từng sang Mỹ vào những năm 90 để thực hiện giấc mơ tìm lại người thân. Nhưng vẫn thất bại. Chỉ cho đến gần đây, ao ước ấy mới trở thành sự thật. 

Cuộc sống là một điều kỳ diệu mà con người được ban tặng hàng ngày. Mỗi ngày chúng ta được ngắm nhìn ánh mặt trời ấm áp, được thấy những giọt sương long lanh còn đọng lại trên những mầm xanh vừa nhú, được sự quan tâm của qia đình, bạn bè người thân và cả …“người yêu”,tất cả điều đó đã là một hạnh phúc mà chúng ta đang có.

Cuộc sống là thế, muôn màu muôn vẻ, muôn hình vạn trạng, hạnh phúc xen lẫn khổ đau. Và con người luôn trong tư thế sẵn sàng trên hành trình khám phá cuộc sống. Như Paustovsky đã nhận định: “Dù người ta có nói với bạn điều gì đi nữa, hãy luôn tin rằng cuộc sống là điều kỳ diệu và đẹp đẽ.”