(Con cái)- Một tối bà gọi chúng tôi vào bảo: Mẹ muốn về quê ở nhưng thằng P cũng phải chuyển việc theo và cái thằng D (con trai tôi) cũng phải về để bà chăm cho chóng lớn.
Chào Hàn Linh với tâm sự: “Mệt mỏi với yêu sách sống ở quê của mẹ chồng”!
Đọc tâm sự của bạn mà tôi thấy có bóng dáng của chính tôi trong đó quá. Chỉ khác một điều, mẹ chồng tôi còn đáng ghét hơn khi không về quê một mình mà cứ nằng nặc bắt chồng tôi và con trai tôi phải về quê theo.
Mẹ chồng tôi quê ở Ninh Bình. Bà là người phụ nữ rất tốt, rất cưng chiều con trai và cháu nội. Thế nhưng, nhiều khi cách nghĩ của bà cũng gàn dở lắm.
Vợ chồng tôi đều có công ăn việc làm trên thành phố. Nhà tôi bố mẹ cũng khá nên ngay từ khi 2 đứa mới cưới nhau, bố mẹ đẻ tôi đã mua cho 2 vợ chồng một ngôi nhà nhỏ 42m2. Từ đó, chúng tôi sống với nhau hạnh phúc mà không phải đi thuê nhà.
Khi sinh con trai đầu lòng, vợ chồng tôi đón bà nội cháu lên chăm. Bố tôi đã mất từ khi chồng tôi còn nhỏ xíu. Nhà chỉ có mẹ chồng và chị chồng đã ly dị chồng ở nhà.
![]() |
| Tôi mang hết những tâm sự ruột gan trên ra nói với mẹ chồng. Mẹ chồng chẳng những không thông cảm còn bù lu bù loa lên. Tôi cực kỳ chán ngán với mẹ chồng dấm dớ không biết điều như vậy. |
Mẹ tôi thấy con cái bận, dù không muốn xa quê cũng nhận lời lên đỡ đần con cái. Vì là người sạch sẽ, chu toàn, nấu ăn rất ngon, nên có bà ở cùng nhà, tôi cũng đỡ vất vả hơn mỗi khi đi làm về. Dù thế, tôi cũng là nàng dâu biết điều nên không bao giờ cho phép mình làm biếng mà ỷ lại vào mẹ chồng già.
Chồng tôi nhìn thấy 2 mẹ con như vậy thì rất hải lòng về mối quan hệ mẹ chồng - nàng dâu ngày một thân thiết. Bà cứ ở như vậy cho tới khi con trai tôi được 2,5 tuổi.
Một tối bà gọi chúng tôi vào bảo: Mẹ muốn về quê ở nhưng thằng P cũng phải chuyển việc theo và cái thằng D (con trai tôi) cũng phải về để bà chăm cho chóng lớn.
Chồng tôi hoảng quá kêu mẹ ở lại. Anh cũng bảo hiện tại anh không thể theo bà về quê được vì anh vẫn còn có công việc ở đây. Về quê anh biết làm gì? Bà lại xuống nước nhưng nhất quyết đòi cho con trai nhỏ về quê sống cùng bà. Bà bảo bà vẫn chăm sóc chu đáo, dạy chữ và cho con đi học mẫu giáo ở trường làng nếu thấy cần thiết.
Nghe mẹ chồng nói vậy tôi trợn tròn mắt. Bà muốn mang cháu về quê ở, còn tôi là mẹ nó chẳng lẽ tôi không nhớ nó sao? Rồi tôi yên tâm làm sao được khi để con tôi cho một người già chăm sóc, đặc biệt người đó không phải là mẹ nó. Với lại tôi nghĩ, bà chăm cháu kiểu gì cũng không thể bằng mẹ nó được. Hơn nữa, con giai cũng đến tuổi đi lớp rồi, nó còn ở đây để tôi kèm cặp chuyện học hành chứ?
Tôi mang hết những tâm sự ruột gan trên ra nói với mẹ chồng. Mẹ chồng chẳng những không thông cảm còn bù lu bù loa lên. Tôi cực kỳ chán ngán với mẹ chồng dấm dớ không biết điều như vậy. Tôi phải làm sao bây giờ đây?
Kim Xuyến
