(Phunutoday) - Cuộc sống chất vật và đầy đắng cay - Dù đã xác định sẽ là người nuôi bé Thương nhưng kỳ thực bà Bình vẫn không thể ngờ được cuộc sống lại chật vật đến như vậy. Tất cả mọi chi tiêu, sinh hoạt đều trông việc thu nhập từ việc trông trẻ. Trước đây, do sống một mình, nếu tiết kiệm, bóp chắt chi tiêu thì đủ nhưng nay, có bé Thương sống cùng, cuộc sống của bà Bình đảo lộn hoàn toàn.
> Xót xa chuyện vú nuôi bỗng nhiên trở thành…mẹ (kỳ I)
![]() |
| Bà Đặng Thị Bình và cháu Thương |
| Liên lạc với chị Đặng Thị Bình theo số điện thoại: 0466820738 |
Cố gắng nhận thêm trẻ để trông, tăng thu nhập nhưng do căn phòng thuê quá hẹp nên bà Bình chẳng thể nào có thể nhận thêm được. Nhưng để có tiền lo cho bé Thương, bà Bình đã phải tiết kiệm một cách hết sức có thể. Có những lúc khi đi chợ, vì để dành tiền mua ít thịt về cho bé Thương, bà Bình chỉ dám mua lạng lạc, về rang khô, giã nhỏ, trộn với thật nhiều muối để ăn dần. Bà Bình nghĩ rằng, dù mình có phải kham khổ đến đâu nhưng đứa bé vẫn cần phải ăn uống đầy đủ.
Dẫu rằng đã nghĩ mình sẽ là người lo cho cuộc sống của bé Thương nhưng bà Bình vẫn nghĩ đến một ngày, bố mẹ cô bé sẽ trở về để đón nó đi. Mỗi khi nghĩ đến điều đó, trong suy nghĩ của bà lại rộn lên nhiều dòng suy nghĩ chồng chéo nhau. Nếu như bố mẹ bé Thương về bà sẽ cảm thấy rất vui. Bà vui bởi lẽ khi đó, bé Thương sẽ được sống với người đã mang nặng đẻ đau. Điều quan trọng nhất là bé Thương lại có được hơi ấm của mẹ. Bé sẽ được nâng niu, chăm sóc và không còn phải chịu thiệt thòi… Cứ nghĩ vậy, bà Bình rộn lên một xúc cảm hạnh phúc mãnh liệt.
Thời gian cứ thế thấm thoát trôi đi, bé Thương ngày một lớn hơn. Sống với người “vú nuôi” từ khi còn là một đứa bé chập chững cho đến lúc trở thành một cô học sinh cấp một đầy rắn rỏi, bé Thương chưa một lần nhắc đến người mẹ mình. Có lẽ, chính bé cũng chẳng thể nhớ và chẳng muốn nhớ đến người mẹ vô trách nhiệm của mình.
Để có tiền cho Thương mua sách vở, bà đã phải nén đau thương vào lòng, bán đi chỉ vàng mà bà đã dành dụm từ rất nhiều năm nay. Đó là khoản mà bà nghĩ rằng, mai sau sẽ dùng khi bị ốm đau, bệnh tật. Nhưng nay, việc mua sách vở của của Thương quan trọng hơn nên bà đã phải bán đi. Bao nhiêu năm lao động, làm việc, dàm dụm để ra được một chỉ vàng, nay bỗng nhiên biến mất.
Khi bé Thương đến trường cũng là lúc, cô bé này cần đến một bản giấy khai sinh để làm hồ sơ. Chẳng có cha cũng chẳng có mẹ, việc làm giấy khai sinh cho bé thật không đơn giản. Chạy vạy, hỏi han đủ các thủ tục nhưng bà Bình vẫn chưa thể có được tờ giấy khai sinh cho bé Thương. Khi lên xã hỏi, các cán bộ ở đây yêu cầu bà phải đăng tin lên báo đài để tìm mẹ cho đứa bé. Nhưng chi phí lên tới vài triệu, một số tiền quá lớn, vượt xa khả năng của bà Bình nên việc xin giấy khai sinh cho bé Thương vẫn còn bế tắc.
Ước ao nhỏ của những con người bất hạnh
Cuộc sống của bà Bình lúc này tuy vất vả nhưng đầy ý nghĩ. Với thu nhập từ việc trông trẻ, mỗi tháng bà Bình cũng có được 2 triệu đồng. Nhưng khoản tiền đó thật nhỏ nhoi so với những chi phí cho cuộc sống ở thành thị. Mỗi tháng, nguyên tiền thuê nhà đã lấy đi mất 1/3 số tiền kiếm được của bà Bình. Vậy là, tất cả các khoản chi tiêu khác đều trông vào hai phần còn lại. Bé Thương giờ đã học lên đến lớp ba, chi phí ăn học cũng nhiều hơn. Nhưng dù đã cố hết sức lao động bà cũng chẳng thể nào kiếm được nhiều tiền hơn. Được ông trời nắm phần, bé Thương rất ngoan và học rất giỏi.
Dù chẳng có tiền nhưng để động viên Thương chịu khó học tập bà Bình đã thưởng có mỗi điểm 10 của bé 10 nghìn đồng. Lúc đầu bà cũng chẳng nghĩ đến việc thưởng đó nhưng khi bé Thương đi học về và bảo rằng: "Các bạn cùng lớp con đều được thường 10 nghìn cho một con 10." Nghĩ tội nghiệp cho đứa trẻ, bà Bình quyết định sẽ thưởng như vậy cho Thương có động lực học và đỡ phải tủi thân vì kém bạn, kém bè. Khoản tiền thưởng cho điểm 10 đó, bé Thương dành nuôi lợn đất, đến lúc nào đó sẽ đập ra để lấy tiền mua một chiếc xe đạp.
Cuộc sống của bà Bình và bé Thương cứ thế trôi qua trong sự khó khăn và âm thầm chấp nhận. Dẫu biết rằng có thể co kéo, lấy chỗ nọ bù chỗ kia, cuộc sống cũng sẽ tồn tại. Nhưng bé Thương ngày một lớn lên, học lên lớp cao hơn, chi phí học tập cũng nhiều hơn, những khoản chi phí học tập trở nên quá sức với khả năng lo liệu của bà Bình. Trông cậy hoàn toàn vào thu nhập từ việc trông trẻ, để sinh hoạt chừng đó tiền đã chẳng đủ nay lại phải cân đo thêm khoản chi phí học tập cho Thương, đó là một điều vô cùng khó khăn và không hề đơn giản. Ngay việc để lo khoản tiền hơn 1 triệu đóng học phí cho bé Thương ở trường cũng vượt qua sức lực của bà Bình. Bà phải khất với trường rất nhiều lần và cũng chưa thể biết được sẽ giải quyết việc này như thế nào?
- Ngọc Cương
