Một năm về quê 1 lần, đời này chúng ta còn gặp bố mẹ được mấy lần nữa mà còn chần chừ yêu thương?

( PHUNUTODAY ) - Đừng chờ đến lúc bố mẹ già yếu, mắc bệnh trí nhớ người già mà không còn nhớ mình là ai nữa thì lúc đó mới dành thời gian cho họ. Chẳng ai có thể bận đến mức không có thời gian dành cho bố mẹ của mình cả?

Đời này bạn còn có bao nhiêu thời gian để gặp bố mẹ?

Chúng ta bây giờ, lúc nào cũng mải miết làm việc, lúc nào cũng bon chen, áp lực với cuộc sống. Và cứ thế chúng ta dần quên đi bố mẹ ở quê nhà. Nhiều người khi đến dịp lễ, hay là lúc rảnh rỗi, đều rủ bạn bè đi du lịch, ăn uống, nhậu nhẹt. Nhưng hiếm có ai dành thời gian đó để nhấc máy gọi điện hay về thăm bố mẹ lấy một lần.

Bởi ai trong chúng ta cũng đều nghĩ rằng bố mẹ còn khỏe lắm, bố mẹ lúc nào cũng ở đó đợi mình nên chẳng có gì phải lo cả. Nhiều người thừa nhận vài năm rồi họ chưa về thăm bố mẹ, có người nhiều lắm thì 1 năm 1 lần. Nếu vậy thì bố mẹ sống được 10 - 20 năm nữa chúng ta chỉ có thể gặp bố mẹ 10 - 20 lần thôi sao? Con số sao mà quá ít ỏi như vậy?

(ảnh minh họa)

(ảnh minh họa)

Tất cả những người làm cha làm mẹ, ai cũng mong muốn con cái của mình về thăm. Ai cũng muốn sống gần con, thế nhưng lúc nào họ cũng nói dối:

- Bố mẹ khỏe lắm. Con cứ an tâm làm việc, đừng lo cho bố mẹ.

Thật ra bố mẹ rất nhớ con cái, nhưng vì một chữ Phiền, sợ phiền đến con nên không dám nói nhớ con. Muốn sống gần con nhưng sợ làm đảo lộn cuộc sống của con. Trên đời này người bố người mẹ nào cũng đều nói dối, chỉ có điều đó là lời nói dối ngọt ngào.

Nhiều người cho rằng cật lực đi làm rồi sau này báo hiếu bố mẹ chưa muộn. Nhưng bạn biết không, thời gian 10 năm, 20 năm nó trôi qua nhanh lắm. Có những người con mấy năm không về thăm bố mẹ, tới khi có điều kiện báo hiếu thì bố mẹ lại bị bệnh năng không thể sống lâu nữa. Đến lúc đó mới ân hận vì mình đã dành quá ít thời gian cho bố mẹ.

(ảnh minh họa)

(ảnh minh họa)

Báo hiếu cha mẹ không phải cứ là đợi mình giàu, bởi tuổi già của cha mẹ chẳng thể đợi được sự thành công của con cái. Cha mẹ chỉ mong con khỏe mạnh, được trông thấy con khi mắt mình còn nhìn rõ và đầu óc còn minh mẫn mà thôi.

Đừng chờ đến lúc bố mẹ già yếu, mắc bệnh trí nhớ người già mà không còn nhớ mình là ai nữa thì lúc đó mới dành thời gian cho họ. Chẳng ai có thể bận đến mức không có thời gian dành cho bố mẹ của mình cả? Khoảng thời gian bố mẹ còn trên đời này của mỗi người có thể ngắn hơn nữa, chắc có người trong chúng ta không dám nghĩ tiếp!.

Khi còn đầy đủ bố mẹ hãy biết cảm ơn vì điều đó, hãy về thăm bố mẹ ngay đi. Bởi nếu bạn sống quá vô tâm với chính người sinh thành ra mình, sau này bạn chắc chắn sẽ phải ân hận.

/Khoevadep

Truy Nguyệt